Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu
Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342322
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2322 lượt.
một lần, lại còn mặt dày xin ăn cháo nếp!
“Tôi… tôi đi mua!”, nghiến răng nghiến lợi, thốt ra một câu, nhưng có phần bất lực.
Đúng là hậu di chứng, khiến anh trở nên dễ dãi thế này.
“Mình không muốn sữa đậu, mình muốn sữa bò!”, anh đi lấy giày, Diệu Diệu hứng chí theo sau, tiếp tục yêu cầu.
“Được được được!”, thốt ra, chữ sau phẫn nộ hơn chữ trước, nhưng đành bất lực.
“Cậu nói với tiệm là nửa bát cháo, hai phần thịt, cho quẩy nhiều nhé!”, Diệu Diệu vẫn bám theo sau anh.
“Nửa bát cháo hai phần thịt, quẩy nhiều, biết rồi”, anh chuẩn bị mở cửa.
“Nhớ thật chứ?”, Diệu Diệu không yên tâm.
“Nhớ rồi, nói nhiều!”, thật muốn đá bay cô.
Nhưng…
“Bạch Lập Nhân… mình… mình có thể đi cùng cậu không?”, Diệu Diệu lí nhí hỏi.
Anh quay lại, nghi ngờ, “Bộ dạng cậu thế này, đi được không?”, bên ngoài trời sắp sáng rồi.
“Không”, Diệu Diệu buồn rầu cúi đầu.
Lúc ở bệnh viện, trời vừa sáng, cô đã phải trốn đi.
“Thế thì còn theo cái gì mà theo?”, Bạch Lập Nhân bực bội.
Đúng là yêu cầu vớ vẩn!
“Nhưng ở lại đây một mình, mình sợ…” mắt đỏ hoe, cô lại có dấu hiệu sắp khóc tới nơi.
Cô rất sợ, sau khi anh mang đồ ăn về, lại không bao giờ “thấy” cô, nghe cô nói nữa.
Sau khi làm “linh hồn”, cô rất đa sầu đa cảm!
Cô nàng xấu xa! Cô dùng nước mắt đối phó với anh!
“Rốt cuộc cậu muốn thế nào?”, anh sắp điên rồi.
“Cậu đưa mình ra ngoài, đi đâu cũng đưa mình theo”, Diệu Diệu bám chặt.
“Cậu là ma, làm sao tôi đưa cậu theo?”, người và ma khác lối, cô hiểu không?
Nên, làm ơn, cơ thể của cô tỉnh lại đi, đến lúc đó cô muốn theo thế nào anh cũng đồng ý!
Gương mặt đẹp kiều diễm của cô xị xuống, nhưng không quên nhắc lại, “Mình không phải ma!”
“Được, cậu không phải ma, chỉ cần cậu nghĩ ra cách, tôi sẽ đưa cậu ra ngoài.” Bạch Lập Nhân tức tối mở cửa.
Một luồng sáng yếu ớt bên ngoài chiếu vào.
Sau đó…
“Soạt” một tiếng, cô biến mất.
“Diệu Diệu, Diệu Diệu!”, Bạch Lập Nhân vội đóng cửa, hoảng loạn gọi to.
“Mình ở đây”, trong chậu thủy tiên, vẳng đến tiếng nói hậm hực.
Bạch Lập Nhân mới thở phào nhẹ nhõm.
Ban nãy, anh sợ chết đi được.
Anh quá bồng bột, cứ tức giận lên là quên mất hậu quả.
“Bạch Lập Nhân, cậu đưa mình ra ngoài, được không?”, trong chậu thủy tiên vẳng ra giọng nói van nài của cô. “Mình sợ cô độc, mình muốn luôn ở bên cậu.”
Mình muốn luôn ở bên cậu.
Tuy biết rõ cô không có ý đó, nhưng trái tim lạnh lẽo bỗng hóa thành nước.
“Được rồi, tôi phải làm sao?”, giọng anh không còn cứng nhắc.
“Hay là, cậu ôm ‘mình’ ra ngoài, thử xem?”, Diệu Diệu nghĩ ra một cách.
Hôm đó A Vu trốn trong chậu xương rồng để cô mang theo cũng là lúc trời chưa tối hẳn.
Ôm cô?
Ánh mắt Bạch Lập Nhân nhìn vào chậu thủy tiên, hiểu ra, ý cô “ôm” này không giống “ôm” kia.
Đừng! Đàn ông con trai đi đường mà ôm chậu hoa, khó coi lắm!
“Nhanh lên nhanh lên! Chỗ đó chắc sắp mở cửa rồi, mình sắp đói chết rồi!”, Diệu Diệu vô cùng hào hứng.
Phụ nữ, phụ nữ! Hậu di chứng tự tử! Hậu di chứng tự tử!!!
Lau mặt, anh nghiến răng, bưng chậu thủy tiên lên.
***
Trong cửa hàng tiện lợi.
“Bình sữa bò bên trái là của ngày hôm qua, bình phía sau mới là hôm nay!”, cô trong chậu thủy tiên, hoa chân múa tay.
Anh lúng túng nhìn ngó quanh quất.
Cô nàng này thật phô trương, không thấy người ta đang nhìn họ hay sao? Lát nữa tiết mục “Ma quỷ” của đài truyền hình tới phỏng vấn, thì đừng trách anh không màng sự sống chết của cô!
“Mình muốn ăn khoai tây chiên, vị cà chua.”
“Im miệng!”, anh nhỏ giọng cảnh cáo cô.
“Có tốn nhiều tiền của cậu đâu, loại hơn bốn tệ ấy, mua hai gói là được!”, hừ, cô muốn ăn đây!
Lại còn không tốn nhiều tiền của anh? Rõ ràng đã nói trước là chỉ mua hai bình sữa, bây giờ trong giỏ đầy những thứ gì?
Chụp lấy hai gói khoai tây vị cà chua quẳng vào trong giỏ, anh lập tức đi đến quầy thu ngân.
“Ghét ghê, người ta còn chưa mua xong…”, cô than vãn.
Anh xem như không nghe thấy gì.
Thực ra anh khá sợ là sẽ có người nghe thấy.
Lúc quét mã số thực phẩm, nhân viên quả nhiên vừa thanh toán, vừa nhìn chằm chằm vào chậu thủy tiên trong lòng anh.
“Nhìn gì?”, anh hung hăng.
Chưa từng thấy ma hả? Chưa từng thấy đàn ông ôm chậu hoa đi khắp nơi sao?
Ôm chậu hoa đi lung tung khắp nơi…
Không đợi đối phương trả lời, mặt anh đã xanh mét.
Mà lại có một người không sợ chết, còn gọi anh bằng một giọng rất nhỏ, rất lúng túng, rất khó nhọc, “Bạch Lập Nhân, mình còn muốn… còn muốn… mua một thứ…”
Xoay lưng lại, anh nghiến răng hỏi nhỏ, “Còn muốn mua gì?” Phụ nữ, đúng là bại gia!
Diệu Diệu rất do dự, nhưng vẫn chỉ vào một thứ trên kệ, đỏ mặt lắp bắp, “Cái… cái đó… mua… mua về… phòng bị thì hơn…”
Bao cao su!
“Liệu Diệu Trăn, tốt nhất cậu nói rõ cho tôi nghe, tại sao tôi phải cần thứ này?”, ra khỏi cửa hàng tiện lợi, anh gầm lên. Trên đường, vừa hay lúc đó có người mới chạy bộ buổi sáng ngang qua, há hốc mồm nhìn anh.
Anh kịp thời im tiếng, nhưng đã bị cô làm cho tức đến bốc khói.
“Cậu nói đi, tại sao tôi phải mua th