Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mắt Trái

Mắt Trái

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342319

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2319 lượt.

ứ này?”, giọng anh cũng đã nhỏ lại, nhưng vẫn tức giận siết chặt hai tay, lắc lắc chậu thủy tiên.
Cô bị anh lắc đến chóng mặt hoa mắt.
“Cậu cũng phải có bạn gái chứ, cậu không thể làm trai tân cả đời được!”, Diệu Diệu ôm chặt lá cây, không để anh lắc cho văng ra.
Trời ơi, anh thật hung dữ! Cô sợ chết quá.
Cả đời làm trai tân.
Khóe mắt anh giật, rồi giật.
“Ai bảo cậu tôi là trai tân?”, tên khốn nào chơi anh? Nếu để anh biết là ai, anh sẽ chém hết!
“Là tự mình… quan sát thấy…”, Diệu Diệu không muốn liên lụy ai, đành to gan nói.
Ngay cả mẹ cũng nói thế, chắc chắn không sai được.
“Cậu biết rõ như thế à, tự tin thế? Liệu Diệu Trăn, từ khi nào mà cậu trốn dưới gầm giường người ta để sống thế hả?”
Anh cười lạnh.
Tuy là sự thực nhưng bắt anh thừa nhận thì chi bằng lần này đổi lại là anh nhảy lầu cho cô xem còn hơn.
“Người ta phải hay không thì mình không rõ, nhưng cậu khác, cậu vốn là núi băng bẩm sinh, có lẽ cũng chẳng có nhu cầu “nhân tính hóa” với phụ nữ đâu”, Diệu Diệu lẩm bẩm bằng giọng rất nhỏ.
“Sao cậu biết, tôi đối với phụ nữ lại không có nhu cầu đó?”, anh cười mà lòng lạnh băng.
Tốt nhất đó là sự thực! Nhưng sự thực đúng nghĩa là, có một dạo, anh rất muốn đè cô xuống.
“Cậu đừng giận mà, mình cũng là…”, Diệu Diệu lúng túng đáp, “quan tâm đến sức khỏe của cậu thôi!”
“Cậu đúng là quan tâm nhỉ, quan tâm đến mức bắt tôi mua cả bao cao su!”, anh nghiến răng.
Cô nàng chết tiệt, chê anh không đè ma xuống được hả?!
Diệu Diệu thở hắt ra, càng lúng túng, “Bạch Lập Nhân, thực ra, yêu đương rất tuyệt mà!”
Thảm rồi, thấy anh giận dữ như thế, cứ như bị ai sỉ nhục ấy, cô cũng rất khinh bỉ bản thân.
“Kẻ thất bại kia, đừng có lớn lối trước mặt tôi!”, anh kỳ thị.
“Bạch Lập Nhân, nghe nói ‘vận động’ kiểu ấy với đàn ông là vô cùng hưởng lạc… Còn nữa, thực ra, làm chuyện đó, cơ bản thì không vượt quá một tiếng đâu, không vất vả mà…”
Sắc mặt anh đã tái xanh.
Cô nàng này đang khuyên anh đi… hả? Bản thân có kinh nghiệm phong phú là được, tại sao còn dạy hư anh?
“Thật đó…”, Diệu Diệu nuốt nước bọt, “Sẽ không hao phí quá nhiều sức lực của cậu đâu…”, giọng cô rất tà ác!
Ông trời ơi, xin ông hãy để Bạch Lập Nhân chấm dứt cuộc đời trai tân đi!
“Liệu Diệu Trăn, tôi không ngại vặt hết cái chậu cây này ngay tại đây, ngay bây giờ!”, anh lạnh lùng đe dọa.
Đừng mà! Cô đã bị bác sĩ vặt trụi tóc rồi, đừng vặt linh hoa của cô!
“Mình không có ác ý, mình chỉ nghĩ…”, cô động não, đành viện một lý do khá chính đáng, “Mình chỉ nghĩ, nếu cậu đến già cũng chưa nếm qua mùi vị phụ nữ, đã vào viện dưỡng lão thì đáng thương lắm, không nhẫn tâm mà…” Tại sao những lời cô nói nghe giống con sói đội lốt bà lão đang dụ dỗ cô bé quàng khăn đỏ thế nhỉ?
“Cậu đúng là tốt bụng ghê gớm!”, ngay cả răng mà anh cũng nghiến đến tê liệt.
“Nếu cậu không kết hôn thì mẹ Bạch sẽ rất đau lòng”, cô đành chuyển qua cách nói khác, rồi kiến nghị, “Mình thấy thì, thôi cậu đừng đến viện dưỡng lão nữa, vì mẹ Bạch, đi xem mắt đi!”
Nếu anh đi xem mắt, nhắm trúng được ai thì chuyện của cô cũng có hy vọng.
Amen, cô thật tà ác!
Cô không mong gì, chỉ mong chờ cái bao cao su sau khi anh và cô gái kia ấy ấy.
Tuy mới nghĩ tới phải… đụng đến nó… cô đã rợn da gà, dạ dày cồn cào rồi.
Người bị hại!!!
Cách này không biết là ai phát minh ra, thật là thiếu đạo đức!
“Nói đi, cậu có mục đích gì?”, tim Bạch Lập Nhân nguội lạnh.
Cô không thích anh cũng không sao, anh đâu nói sẽ đeo bám cô mãi, có tới mức đối xử với anh thế không?
“Bị cậu nhìn ra rồi à?”, cô hổ thẹn.
“Cậu chưa bao giờ là loại người giỏi nói dối”, quá rõ ràng rồi, anh muốn không hiểu cũng không được.
Diệu Diệu đành nói thực, “Thực ra, bảo cậu quen bạn gái, thực sự là mình vì bản thân…” Nghĩ lại, đúng là thấy mình ích kỷ, anh tốt với cô như thế, cô lại muốn lợi dụng anh.
“Tiếp đi”, Bạch Lập Nhân lạnh lùng.
Chẳng sao, muốn đau, thì đau một lần cho xong.
Dù sao anh cũng không phải lần đầu bị cô từ chối, bị cô bỏ rơi.
“Sự thật thì, chỉ khi cậu và cô kia ấy ấy, mình mới… mới có thể hồi hồn”, Diệu Diệu ấp úng nói hết.
Khó xử quá! Cô ích kỷ quá rồi.
Lý do này khiến Bạch Lập Nhân ngẩn người, lâu lắm không nói gì.
Anh không ngờ, cô nói vì lý do đó.
“Thôi bỏ đi, mình không ép cậu!”, Diệu Diệu không phải dạng yêu nữ thích cưỡng ép người khác.
Họ đến quán cháo.
“Ông chủ, hai bát cháo nếp, một bát chỉ đầy một nửa, hai phần thức ăn”, anh dặn quán ăn, tìm một chỗ sạch sẽ ngồi xuống, sau đó, đặt cô lên trên bàn.
Bình thường, anh ra ngoài đi ăn thì chắc chắn sẽ lau bàn thật sạch sẽ.
Nhưng hôm nay, anh không có tâm trạng.
Anh lấy sữa từ túi của cửa hàng tiện lợi ra, cắm ống hút vào, đặt trước mặt cô.
Từ đầu chí cuối, anh không nói với cô tiếng nào.
Ông chủ sau khi mang hai bát cháo lên, anh lấy hai cái thìa dùng một lần sạch sẽ, gạt hết quẩy từ bát của anh sang bát cô.
“Bạch Lập Nhân…”, thấy anh lẳng lặng ăn, Diệu Diệu thấp thỏm, lí nhí gọi tên anh.
Anh bỗng im lặng bất ngờ khiến cô t