Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mắt Trái

Mắt Trái

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342316

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2316 lượt.

hấy rất đáng sợ.
“Gì thế, chẳng đã nói bụng đói chết rồi à?”, anh hỏi cộc lốc.
Diệu Diệu rất ủ rũ, “Mình nhìn thấy, ngửi thấy, nhưng mình nhận ra, mình không ăn được…” Quá bi kịch!
Càng nhìn càng ngửi, thì bụng càng đói.
“Vậy tôi cũng đành bó tay thôi”, anh lạnh nhạt nói.
Dù sao cô chỉ là một linh hồn, đói cũng chẳng chết được, anh không cần thương xót.
Diệu Diệu sờ bụng, đờ đẫn nhìn anh ăn rất ngon miệng, ngưỡng mộ đến mức chảy nước miếng.
Mẹ từng nói, linh hồn không thể ăn uống, họ đều chỉ ngửi và nhìn, nên những gì bị linh hồn “ăn” thì sẽ mất đi hương vị.
Đúng thế, cô không thể đói đến chết, nhưng cô buồn miệng, mà cô lại quen làm người, nên cảm giác không ăn được, sẽ đói đến phát hoảng.
“Bạch Lập Nhân, đẩy sữa sang bên mình một chút”, cô van nài.
Quả nhiên, anh đưa tay đẩy sữa sang.
Hít thật sâu, hít, hít, hít…
Đôi môi đỏ chun lại, “uống” sữa thôi mà phải vận dụng hết sức lực.
Thử rồi thử lại, cuối cùng Diệu Diệu buồn bã gục đầu xuống.
Không được.
Mẹ lừa cô, mẹ nói “mắt trái” của cô có năng lực khác thường, làm được rất nhiều việc mà người ta không làm được, nhưng giờ đây ngay cả việc học môn đầu tiên khi làm linh hồn - ăn uống mà cô cũng bó tay.
Cho dù cô lấy được đồng tử tinh, cô cũng bắt buộc phải nghĩ cách cảm giác được nó. Với công lực hiện nay của cô, đồng tử tinh có đặt trước mặt thì cô cũng không làm được gì.
Sờ cái bụng no căng sắp nổ tung của mình, Bạch Lập Nhân bất đắc dĩ phải ăn một mình hai phần, lại còn thêm một bình sữa mà xưa nay anh không thích uống.
Anh lại ôm chậu thủy tiên vào lòng.
“Bạch Lập Nhân, mình thật đáng thương…”, Diệu Diệu tựa vào anh, có cảm giác khóc không ra nước mắt.
Vị trí của cô có thể nghe thấy nhịp tim đập mạnh mẽ của anh.
“Tự tạo nghiệt, không thể sống”, anh không thấy cô đáng thương, ai cũng phải trả giá cho hành động của mình.
Cô hiểu ra ngay anh đang mỉa mai điều gì.
Sao anh cứ nhân cơ hội mà giễu cợt cô thế?
“Mình không tự tử mà”, cô oan uổng quá!
Nhưng anh không hề muốn nghe.
Thực sự thì anh cũng suy nghĩ xong rồi.
“Vì tôi là dương nam, nên tôi lên giường với cô gái khác thì cậu sẽ hồi hồn được?”, anh cần chắc chắn điều này.
Diệu Diệu sững người, cô không ngờ anh lại bình tĩnh tiếp tục chủ đề trước đó như vậy.
“Nguyên tắc thì… là thế…”, chỉ cần anh đeo bao, đưa cho cô “bảo vật” trong bao.
Diệu Diệu trả lời với vẻ bất an, cứ cảm giác chỉ trong thời gian ăn sáng, anh đã quyết định việc gì đó rất trọng đại.
“Nhưng có lẽ, còn nữa…”, cô đang định nói, có lẽ vẫn còn cách khác.
Nhưng anh cắt ngang, “Được rồi, cho tôi chút thời gian.”
Hả? Diệu Diệu đờ ra.
“Sẽ không để cậu đợi lâu quá đâu”, anh nói với cô thời gian chính xác, “Nhưng từ lúc quen đến thân thuộc để có thể cởi đồ lên giường, nảy sinh quan hệ thân mật, chí ít cậu phải cho tôi hai, ba tháng.” Anh không phải dạng đàn ông chơi trò tình một đêm.
“Cậu…”, Diệu Diệu ngẩn ra, không thốt lên nổi.
“Có lẽ cậu nói đúng, vì mẹ, tôi cũng nên sống cuộc đời bình thường, chứ không phải vào viện dưỡng lão.” Nói xong, một tay anh nhấc cô, tay kia xách túi thực phẩm mới mua, lạnh nhạt đứng lên.
Nhưng, họ đã hẹn nhau, đến già mà cả hai cũng không ai thèm, thì có thể làm bạn già với nhau.
Diệu Diệu không thể nói rõ tâm trạng của mình lúc này, chỉ ấp úng: “Thực ra, mình cũng không vội…”
Trong hai, ba tháng để cô học cách cảm nhận, chắc là đủ.
Nhưng…
Cô ngước lên nhìn anh, cô thấy Bạch Lập Nhân lúc này thật xa vời.
“… Cảm ơn…”, cô khó nhọc nói.






“Mình buồn chán quá, nói chuyện với mình đi!”, hôm nay không biết đã là lần thứ mấy, cô nói mấy chữ này.
Anh cứ vùi đầu vào công việc, không hề nhìn cô.
Vẫn không muốn đếm xỉa tới cô?
Diệu Diệu trốn trong chậu thủy tiên, chán tới mức sắp ngủ gục.
Cô bẩm sinh là người bận rộn, bắt cô thế này đúng là tội lỗi.
“Anh Lập Nhân, anh có khách hả?”, Đỗ San San nghi hoặc.
“Không, anh muốn uống”, anh thản nhiên như thường.
Dù sao ban sáng, anh ôm chậu thủy tiên tới công ty thì đã lôi kéo bao ánh mắt nghi ngờ rồi, có thêm nữa cũng chẳng hề gì.
Mọi người đều nghĩ anh có sự thay đổi lớn về tính tình.
Nghe câu trả lời đó, “Vâng, ngay thôi ạ!”, Đỗ San San đáp liền, không hỏi thêm.
Cúp máy, anh tiếp tục công việc.
Diệu Diệu vẫn nhớ, hai ba tháng trước, khi anh gặp lại Đỗ San San, rõ ràng có vẻ vương vấn.
“Trước kia là thế, giờ thì không ghét bỏ gì nữa”, câu trả lời của anh đơn giản, rõ ràng.
Không ghét đó mà, không ghét!
Không hiểu vì sao, mấy chữ ấy cô nghe mà ngứa cả tai.
“Chuyện của tôi, cậu đừng phí công”, anh không định tiếp tục đề tài này.
Thì cô đang buồn chán, đang nghe ngóng mà?
Diệu Diệu còn định nói gì thì Đỗ San San gõ cửa bước vào.
“Trà sữa trân châu”, cô ta đặt ly nước xuống trước mặt anh.
Bạch Lập Nhân lặng lẽ đẩy chậu thủy tiên sang bên.
Trà sữa nóng hổi! Diệu Diệu hào hứng.
Hít hít hít, cô tập trung tinh thần, hai mắt nhìn chằm chằm, l