Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342320
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2320 lượt.
quyến rũ, và càng tưởng tượng đến cảm giác bùng nổ cao trào khi vùi sâu vào cơ thể mềm mại của cô.
Anh là người đàn ông bình thường.
Còn cô, ngoại hình quá “chín”, đẹp đẽ đến độ như lúc nào cũng có thể bùng nổ, kiều diễm đến mức chút nữa thôi là đã trở thành phàm tục.
Kiểu gợi cảm đó là bẩm sinh, không phải cố ý tỏ ra như thế.
Lúc này, cô vẫn mặc bộ lễ phục có phần quyến rũ, ngồi trên sàn nhà, tự cho là linh hồn nên quên mất bộ ngực đầy đặn kia như sắp nhảy ra khỏi áo ngực, giống như đang dụ dỗ đàn ông: Mau đến hôn em đi!
Thực tế thì…
Anh cúi người, vòng tay ôm eo cô, còn người xoay lưng lại với anh thì không hề hay biết, vì cô chẳng khác gì so với không khí trong tay anh.
Bạch Lập Nhân quay mặt đi, tự cảnh cáo mình phải là chính nhân quân tử, đừng vì chuyện “phá thân” mà liên tưởng bậy bạ với một linh hồn.
Anh tự nhủ, anh nhất định phải khiến cô tỉnh lại, có được cuộc sống bình thường, xem như báo đáp mấy năm nay cô đã ở cạnh anh mà không một lời oán thán.
Nhưng… Lát sau, không kiềm chế nổi, anh vẫn quay lại, ánh mắt tiếp tục bị cô thu hút mạnh mẽ.
“Bạch Lập Nhân, cậu xem, có cảm thấy trân châu trong ly trà sữa động đậy không?”, cô vui vẻ quay sang, mắt nhìn thẳng mắt, Diệu Diệu giật mình ngồi lùi lại mấy tấc.
Cô cứ quên, bây giờ mình là hư thể, còn anh, là một thực thể thật sự, họ khác nhau.
Chắc vì vẻ mặt Bạch Lập Nhân quá tự nhiên, không hề hoảng sợ trước cô, mới khiến cô thường xuyên quên đi sự khác biệt đó.
Cô nuốt nước bọt, bị anh nhìn như thế lại có cảm giác khó xử.
Nhưng…
“Chẳng thấy động đậy gì cả”, anh trả lời, mặt dửng dưng.
Hả? Diệu Diệu mới sực tỉnh, ban nãy anh nhìn ly trà sữa trân châu trên đất, chứ không phải cô.
Tâm trạng lại có chút hụt hẫng, cuốn trôi mọi cảm xúc hào hứng ban nãy.
“Vậy mình thất bại rồi à?”, cô ủ rũ ngồi bệt xuống đất.
Anh cầm ly trà sữa đặt trên sàn nhà lên, hớp từng ngụm trà sữa đã hơi nguội, thêm chất bảo quản, mùi vị thực sự chẳng ra sao.
“Vậy khoai tây chiên thì sao? Cậu ăn thử xem có cảm giác thay đổi mùi vị không? Ban nãy mới cảm thấy hình như mình đã ăn được chút vị khoai tây chiên rồi.”
Uống hết ly trà sữa, anh lại giơ tay lấy chỗ khoai tây chiên mà anh đã đổ ra đĩa rồi cũng đặt trên sàn nhà.
Anh thong thả ăn một miếng.
Rất giòn rất thơm.
Anh đang định nói nhưng nhìn đôi mắt đẹp đầy mong mỏi của cô, bốn chữ bình luận vốn đơn giản lại mắc ở lưỡi, rồi thì anh xị mặt, chê bai: “Khó ăn quá, trước kia tôi đã từng ăn thử thực phẩm vớ vẩn này đâu, sao mà biết có phải vị này hay không?” Nếu mấy năm trước có người nói với anh, rằng anh sẽ không sợ bẩn không sợ mệt không sợ no để “ăn thử” cùng một cô gái, anh tuyệt đối sẽ nghĩ rằng đó là câu chuyện nực cười nhất thế gian.
Hai hôm nay, anh ăn vặt nhiều tới mức muốn ói rồi.
Hử?
Nghe thế, mặt cô tỏ ra thất vọng nhưng cũng không còn ủ rũ như lúc nãy nữa.
Kết luận sau nỗ lực tối nay là, Bạch Lập Nhân chưa từng ăn khoai tây, không thể so sánh, không thắng không thua, vẫn nên tiếp tục cố gắng!
Điện thoại trong nhà bỗng đổ chuông, Diệu Diệu theo thói quen chụp lấy.
Cô ở trong nhà đã quen, chẳng qua chỉ là động tác vô thức.
Nhưng vẫn thế, cô chỉ có thể lặng lẽ đờ đẫn nhìn năm ngón tay trong suốt của mình xuyên qua điện thoại.
Bạch Lập Nhân nghe máy, mẹ anh mới nói vài câu, anh đã cau mày: “Nhanh thế ạ?”
Hóa ra mẹ đã sắp xếp cho anh đi xem mắt, hơn nữa không chỉ là một.
Mẹ cứ tưởng anh và Diệu Diệu là một cặp, cũng rất thích cô, nhưng từ khi biết anh và Diệu Diệu đã đường ai nấy đi từ chung cư này, và sau khi có tin đồn Diệu Diệu tự tử vì tình, bà đành bất lực từ bỏ suy nghĩ đó.
Bây giờ nghe nói anh tự nguyện đi xem mắt, bà đương nhiên phải nghiêm túc tìm kiếm, tích cực chuẩn bị chứ.
“Tối nay, tối mai, tối kia đều xem mắt?”, anh thấy da đầu tê dại.
Diệu Diệu vốn đang đau lòng, thấy bộ dạng anh thì không kìm được phì cười.
“Thế này đi, hẹn tối nay cùng gặp cả ba người!”, anh quả quyết, không muốn phí thời gian.
Nếu có thời gian rảnh, anh muốn ở nhà hơn, nhìn linh hồn kia luyện “hít” đồ ăn.
Diệu Diệu miệng há thành chữ O, trợn mắt.
Thế cũng được hả? Anh nghĩ là phỏng vấn tuyển người chắc? Lại còn ba cô gái cùng gặp, anh không sợ bị đám phụ nữ đó đánh hội đồng sao?
Anh có đầu óc không? Xem mắt như thế chắc chắn sẽ thất bại, có thể anh còn bị ba cái tát nữa.
Bà Bạch cũng đang khuyên nhủ bên kia, nhưng anh vẫn kiên quyết: “Yên tâm, không có vấn đề gì đâu mẹ! Mẹ hẹn một người lúc bảy giờ rưỡi, người khác tám giờ rưỡi, người còn lại tất nhiên là chín rưỡi, cùng một địa điểm, không cùng phòng là được!” Mỗi đối tượng xem mắt cho một tiếng đồng hồ là anh đã xem trọng họ lắm rồi.
Mẹ xưa nay không thắng nổi anh nên lúc cúp máy, chuyện này đã được quyết định như vậy.
Anh quay lại, về phòng thay đồ.
“Này, cậu như thế không có thành ý gì cả!”, Diệu Diệu bất bình, thay các nữ đồng bào, bay phía sau lưng anh.
Anh đóng cửa, cô xuyên qua.
Đây là lần đầu cô vào phòng ngủ, trước kia cô rất muốn vào nhưng ngại