Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mắt Trái

Mắt Trái

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342318

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2318 lượt.

vì đó đã là phòng ngủ của anh, cô sợ Bạch Lập Nhân chê phiền phức, nên đành giữ quy tắc, ở ngoài phòng khách.
Căn phòng này, cũng từng là phòng ngủ của cô. Hiện giờ tuy đã thay đổi bộ drap giường rất nam tính, thêm một cái bàn và máy tính, phòng ngủ trở nên sạch sẽ hơn, không chút bụi, nhưng cách bài trí vẫn thế, khiến cô mới nhìn đã thấy thân thuộc tới mức muốn khóc.
Bạch Lập Nhân cởi áo ngủ, để lộ tấm lưng trần chắc khoẻ.
Đúng là có một con thanh long đang uốn mình trên vai trái anh.
Hoa văn trên đó thật thú vị, Diệu Diệu tiến lại gần, tò mò đến mức muốn giơ tay ra sờ thử.
Rất là đàn ông, nhưng, ha ha, không hợp với Bạch Lập Nhân.
Nhưng bỗng, kim quang lóe lên.
Con rồng đó, mắt trừng trừng như bị nứt ra, con người đen rõ ràng như muốn nhảy ra ngoài, miệng nó há to, máu đỏ chảy như sắp nuốt mất linh hồn cô.
Cô kêu thảm thiết, như bị ai tát cho một cú, ngã nhào xuống đất.
Hóa ra điểm hội tụ của kim quang trên người Bạch Lập Nhân là ở đây.
Vòng tay pha lê chỉ có thể kìm nén kim quang trên người anh, nhưng một khi anh cởi áo, để lộ con rồng đó, thì linh hồn cô căn bản không chịu nổi mắt rồng và miệng rồng.
Cũng may cô tránh kịp.
Nghe tiếng hét thảm thiết phía sau, Bạch Lập Nhân lập tức quay đầu lại, thấy Diệu Diệu không biết chui vào từ bao giờ đang toát mồ hôi lạnh, thở hổn hển ngồi trên sàn nhà.
“Sao vậy?”, Bạch Lập Nhân định chạy tới xem tình hình cô thế nào.
“Cậu mặc áo vào đã”, Diệu Diệu bịt mắt mình, kêu la.
Trời ạ, cô sắp bị con rồng đó làm hồn phi phách tán mất thôi.
Cô không ổn.
Đây không phải kiểu e thẹn của phụ nữ, dù sao nhìn thấy nửa thân trên của đàn ông rồi thẹn thùng kêu lên không giống cá tính của cô.
Anh vội vàng mặc áo sơ mi hoa văn màu đen rất thời trang vào, thậm chí áo mới cài nút một nửa, anh đã chạy tới.
“Xảy ra chuyện gì?”
Trán Diệu Diệu ướt đẫm mồ hôi lạnh, nhưng vẫn cố gượng cười, “Không sao.” Không muốn để anh lo, cô chỉ bị con rồng trên người anh làm bị thương thôi.
Tiếng chuông điện thoại lại reo vang, không cần nghe máy cũng biết là mẹ giục anh đi mau.
“Bạch Lập Nhân, cái giường của cậu… hình như rất dễ ngủ… mình có thể… nằm ở đó một lát không?”, cô càng nói càng lí nhí, nghe rất đáng thương.
Ban nãy cô vừa vào phòng, đã vô cùng muốn nằm ngủ trên chiếc giường đó.
Nhưng nếu không phải bây giờ quá yếu, cô cũng sẽ chẳng đề nghị quá đáng như vậy.
Cuộc đời, đúng là thê lương vô hạn.
“Cậu không đi với tôi à?”, anh thắc mắc.
Mấy hôm nay, cô luôn bám theo anh, bây giờ tự giác như thế, đúng là anh có phần không quen.
Thực ra anh không ngại ôm theo chậu thủy tiên đi xem mắt.
“Thôi, cậu đi xem mắt, mình chen vào làm gì”, cô mệt mỏi lắc đầu.
Cô vốn định đi theo, nhưng giờ thì không được rồi.
Ngay cả nhúc nhích ngón tay mà cô cũng làm rất khó nhọc.
“Tốt thôi, cậu muốn nằm trên giường thì nằm đi, khoảng mười một giờ tôi sẽ về”, gần đây anh hiếm khi rộng rãi như thế, ngoan ngoãn như thế.
Nghe vậy, Diệu Diệu rất cảm kích, vô cùng chậm chạp, từ từ bò lên giường anh, chui vào trong chăn.
Mục đích đã đạt, cô thở hắt một hơi, nhắm mắt lại.
Cảm giác về đến “nhà” thật thoải mái.
Bạch Lập Nhân vội vàng giúp cô đóng cửa.
Nhưng…
Trên đường đến chỗ xem mắt, anh cứ nghĩ, ban nãy trong phòng ngủ, chỗ cô ngồi bệt xuống, sao lại có một vũng nước?
Bạch Lập Nhân đi xem mắt với thời gian nhanh nhất, mười giờ tối anh đã cầm chìa khoá, mở cửa nhà.
Diệu Diệu vẫn nằm im trên giường, vẫn nguyên tư thế như trước khi anh đi.
Anh liếc nhìn sàn nhà, nơi khiến anh suốt buổi tối đứng ngồi không yên kia lúc này lại sạch sẽ, không chút vết nước.
Có lẽ chỉ là ảo giác của anh.
“Diệu Diệu”, kéo ghế, ngồi ở đầu giường, anh gọi tên cô.
Lạ thật, linh hồn cũng cần ngủ sao? Thấy cô hình như đang ngủ rất say.
Nhưng những giọt nước rịn ra từ trán cô là sao?
Nghe giọng anh, Diệu Diệu mở mắt, gắng gượng tươi tỉnh, “Bạch Lập Nhân, cậu về rồi à?”
Anh nhíu mày, phát hiện chỗ cô nằm trên giường cũng ướt một khoảng.
Nhìn theo ánh mắt anh, Diệu Diệu bỗng căng thẳng, nói ngay, “Không sao, chỉ là mồ hôi của mình…”
Tệ quá, anh lại sợ bẩn rồi.
“Lát nữa nó sẽ khô thôi. Không sao đâu!”
Thấy anh càng cau mày, Diệu Diệu vội chủ động đề nghị, “Hay là, chỗ cậu còn có drap mới không? Mình giúp…” Giúp cậu thay, câu nói này biến mất trên môi cô.
Cô bây giờ, một câu nói đơn giản, một việc làm đơn giản, cũng chẳng qua là đang nói cho có vậy thôi.
Bỗng thấy đau lòng.
Cô ở đây nhưng lại chẳng giúp ích được gì, cảm giác đó thật đáng buồn.
“Tại sao lại ra mồ hôi nhiều như vậy? Cảm lạnh à?”, giữa hai hàng lông mày của anh đã có nếp nhăn.
Biết sớm cô không khỏe thì anh đã không đi.
“Là mình không đúng, không nên vào lúc cậu đang thay đồ”, vì đã thân, cô còn mặt dày định sờ thanh long kia, mới bị kim quang làm bị thương.
Anh ngẩn ra, “Chẳng phải tôi đeo vòng rồi đó thôi?”, sợ làm cô bị thương nên dù lúc ngủ, tắm mà đeo vòng rất vướng víu, nhưng anh cũng không dám tháo ra.
“Trên vai cậu còn


Teya Salat