Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mắt Trái

Mắt Trái

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342332

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2332 lượt.

có một con rồng, mình tò mò quá nên…”, động tay động chân!
“Vậy sau này cậu đừng chạm vào, tôi cũng sẽ không cởi trần trước mặt cậu”, bây giờ thời tiết rất nóng, dù mở máy lạnh rất thấp nhưng ban đêm lúc ngủ, anh vẫn cởi đồ ra hết.
Anh không ngờ, chỉ là cởi áo thôi mà sự việc lại nghiêm trọng tới mức này.
Xem ra lại một thói quen sinh hoạt của anh phải thay đổi.
Tên này đúng là gần đây tốt với cô đến hiếm có khó tìm.
Diệu Diệu khó nhọc, yếu ớt nở một nụ cười.
Nhìn ở khoảng cách gần, áo sơ mi hoa văn màu đen này của anh đúng là có một vẻ “du côn”, ngũ quan khắc họa rõ nét trên gương mặt anh càng đẹp đẽ thêm.
Diệu Diệu nhận ra, mình đang đờ đẫn ngắm anh.
Lần đầu nghiêm túc phát hiện, hóa ra người bạn thân này của cô có ngoại hình rất đẹp.
“Nói thật đi, buổi xem mắt tối nay thế nào rồi?”, cô hỏi vấn đề mình quan tâm, “Mấy người xem mắt đó có thấy được không?”
“Người đầu tiên làm ở Cục Thuế, hai mươi lăm tuổi, ngoại hình cũng được”, anh không nghĩ sẽ giấu giếm cô, cô muốn hỏi thì kể cô nghe thôi.
“Làm việc ở Cục Thuế là tốt lắm, chén cơm cũng là chén vàng đó, nếu cậu quen cô ấy thì về mặt thuế vụ của công ty có thể cũng ổn thỏa hơn.” Diệu Diệu nghĩ ngay đến điều đó.
“Không được, cô nàng ấy tưởng mình là nữ hoàng, cách nói năng, ánh mắt đều quá ngạo mạn!”
Bạch Lập Nhân lắc đầu. Nếu bảo anh và cô ta lên giường, ánh mắt người này có thể làm đông cứng người kia.
Người như thế có lẽ quen cả năm cũng chưa chắc bồi đắp được tình cảm, anh đã loại bỏ ngay lập tức.
“Cậu cũng thế thôi, còn phê bình người khác nữa”, Diệu Diệu làu bàu.
Bị anh trừng mắt, cô lập tức cười giả lả, “Thế còn người thứ hai?”
“Người thứ hai là người mẫu, còn được giải thưởng ở chương trình nào đó trên tivi.”
“Wow, lợi hại thế!”, Diệu Diệu cảm thán, “Thế thì chắc dáng người rất đẹp.”
Anh nhìn cô.
Nói thật là anh không thấy dáng người cô kia đẹp hơn Diệu Diệu, nếu cô tham gia cuộc thi người mẫu quảng cáo đó, chắc chắn sẽ đè bẹp cô nàng kia ngay.
“Thôi, tôi vừa thấy dạng phụ nữ ngực to là đã chẳng có cảm tình”, cả buổi tối, người ra rất nhiệt tình với anh, khiến anh vô cùng phản cảm, suýt nữa thì không kịp cuộc hẹn kế tiếp.
“Cái cậu này… Người ta ngực to thì cản trở cậu à?”, Diệu Diệu phẫn nộ.
Không.
Người ta ngực to, chắc chắn không cản trở anh. Nhưng cô cũng từng là “ngực to”, nên cô ta làm anh rất ngứa mắt.
Anh lặng lẽ nhìn cô, đôi mắt sâu lấp lánh ánh sáng khó hiểu.
Anh nhìn cô như thế, Diệu Diệu có chút bối rối, hai tay vòng lại che bộ ngực kiêu ngạo chí ít cũng phải cỡ 34D của mình, ngượng ngập chuyển đề tài, “Thế… còn người kia?”






Bạch Lập Nhân im lặng rồi từ từ nói, “Là một cô giáo tiếng Anh, ngoại hình bình thường, nhưng nhìn thì thấy khá dễ chịu, dễ thương.”
Diệu Diệu ngẩn ra, cô tưởng anh lại phê bình khắc nghiệt nữa chứ.
Không ngờ ấn tượng của anh về người thứ ba lại tốt như thế.
“Tôi bị cô người mẫu kia đeo bám, trễ mất mấy phút, nhưng cô gái này đã rất nhẫn nại, cũng không tỏ ra kém vui.” Lúc đó mới ngồi được mấy phút, anh đã vội về, viện cớ là nhà có việc rồi vội vã kết thúc cuộc hẹn, đối phương cũng khá thông cảm và rộng lượng, khiến anh có ấn tượng khá sâu sắc.
“Là một người phụ nữ rất ổn và thành thật, giống mẹ tôi”, anh cười khẽ, nói ra quyết định mà trên đường về anh đã nghĩ kỹ, “Tôi nghĩ rồi, cưới vợ thì nên tìm một người phụ nữ bình thường, nên tôi định quen thử xem sao.” Nếu suôn sẻ thì anh sẽ định chuyện chung thân đại sự sớm, “làm” cho cô thứ mà cô muốn.
“Có thể. Chỉ cần trước khi trời sáng, mình quay về là được…”, giọng cô càng lúc càng khẽ.
Anh đứng lên, để đề phòng, anh còn kéo hết cửa chớp ở cửa sổ, cho dù cô có ngủ quên, căn phòng này cũng đủ tối, sẽ không ảnh hưởng tới linh hồn cô.
“Cũng được, chúc ngủ ngon! Tôi ra ngủ ngoài sofa phòng khách, có gì gọi tôi”, mở cửa, anh định ra ngoài. Sao anh ngoan thế nhỉ?
Vì buồn ngủ, ý thức Diệu Diệu có phần mờ mịt, có phần ngưng trệ, nhưng cũng biết vóc dáng anh cao lớn, làm sao nhét vừa chiếc sofa đôi? Cho dù anh gắng gượng ngủ qua đêm thì hôm sau cũng lưng đau eo nhức.
“Hay là, chúng ta ngủ chung, giường này có thể ngủ được hai người mà…”, cô ậm ừ hỏi.
Nhưng Bạch Lập Nhân lại nghe rất rõ.
“Nam nữ thụ thụ…”, anh đấu tranh.
“Đừng buồn cười thế, mình đã là nửa hồn ma rồi, đàn ông muốn đụng cũng không được, lại còn nam nữ thu thụ bất thân…”, Diệu Diệu nhắm mắt, khóe môi nhếch lên tự trào.
Nhưng ngủ cùng nhau như thế cũng không ổn.
“Nhưng tính rồi, giường này chỉ rộng mét rưỡi, không phải ba mét như cậu yêu cầu”, Diệu Diệu khẽ lẩm bẩm.
“Tôi đi tắm trước, lát nữa rồi ngủ”, anh vẫn mở cửa phòng.
Ý anh là từ chối hay đồng ý? Thôi bỏ đi, cô ân cần với anh, chứ không phải đòi “ngủ” với anh.
Đầu óc mơ màng muốn ngủ, không nghĩ ngợi nhiều nổi, Diệu Diệu yếu ớt chìm vào giấc ngủ.
Tắm xong, Bạch Lập Nhân xác định lần nữa cổ áo đã đủ cao, con rồng trên người đã bị che khuất kín đáo. Anh biết bản t