Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342324
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2324 lượt.
h không chấp nhận.
Nếu cô không tỉnh, nếu cô không quay về, thế thì cô đã đi đâu?
Một linh hồn đang yên đang lành làm sao lại biến mất được?
Tiết Khiêm Quân nhìn xung quanh, người đàn ông nằm gường số năm bên cạnh, bác sĩ đã thông báo gọi người nhà vào, chính thức tuyên bố qua đời.
Cô vợ trẻ và đứa con trai chưa đầy mười tuổi khóc gào, khiến ai nghe cũng chua xót.
“Bạch Lập Nhân, bây giờ muộn quá rồi, các y tá bác sĩ phải làm việc, chúng ta ra ngoài đi”, Tiết Khiêm Quân kéo cánh tay Bạch Lập Nhân.
Tình hình này không tiện ở lại.
“Buông ra!”, nhưng Bạch Lập Nhân chỉ lạnh lùng gỡ tay Tiết Khiêm Quân, cố chấp đứng bên cạnh, “Trước khi trời sáng, cô ấy nhất định sẽ tỉnh lại.”
Linh hồn ngốc nghếch đó chắc còn đang lượn lờ trên đường đến đây.
Anh phải ở đây, đợi cô tỉnh lại!
Cô từng nói, thanh long trên vai anh chỉ làm bỏng cô mà thôi, nghỉ ngơi sẽ hồi phục, nên anh từ chối tin là có thể cô đã hồn phi phách tán!
Giọng nói quá chắc chắn của Bạch Lập Nhân khiến Tiết Khiêm Quân nhíu mày, trong lòng dậy lên nghi ngờ, vẻ mặt anh ta càng nặng nề, nhưng cũng không ngăn cản.
Hai người đàn ông, một trái một phải đứng cạnh giường.
Ba, bốn tiếng sau, bầu trời sương mờ dần dần sáng rõ.
Sắc mặt Bạch Lập Nhân càng tái mét.
“Hu hu hu…”, bên cạnh, người phụ nữ đã trở thành góa phụ vẫn khóc lóc, âm thanh từ cao xuống thấp, đến mức tim anh cũng dần dần lạnh lẽo.
Cô không tỉnh.
Sẽ không tỉnh.
Đầu óc trống rỗng, đờ đẫn, anh quay lại, bước chân nặng nề rời khỏi đó.
“Bác sĩ, tình hình Liệu Diệu Trăn hiện giờ có thể chuyển ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt không?” Tiết Khiêm Quân suy nghĩ đến những chuyện sinh tử bi thảm xung quanh mà hỏi bác sĩ.
“Thực ra chúng tôi cũng có dự định như vậy, bệnh nhân này tạm thời sẽ chưa tỉnh, chúng tôi định đổi sang phòng bệnh khác.”
Tiếng thảo luận đằng sau, anh như không nghe thấy.
Tâm trạng nặng nề tựa không có tri giác.
Đến khi ra khỏi bệnh viện, anh mới sực nhớ có một nơi anh nhất định phải đi.
Nhà Liệu Diệu Trăn tương đối dễ tìm, đến gần đó hỏi thăm thì hầu như đều biết.
Trước cửa nhà cô tiếng người ồn ào, xe anh thậm chí không vào trong được, đóng sập cửa, anh đậu xe ngay giữa con hẻm.
“Chàng trai, cậu cũng tới hỏi chuyện à?”, một người đàn ông trung niên chặn lối, trông giống trợ lý của nhà Diệu Diệu.
“Vâng”, anh đáp chắc nịch.
Trước đây cô sống trong một môi trường thế này? Chẳng trách cô lại dọn ra ngoài ở.
“Tiên cô mỗi ngày chỉ phát năm mươi số, số ngày hôm nay đã phát xong rồi, ngày mai xin hãy đến sớm!”, người đàn ông rất lịch sự.
Nhưng anh bất chấp ngăn cản, vẫn tiến thẳng vào trong.
“Này, sao cậu ta lại chen lấn?”, phía sau dậy sóng.
Người đàn ông thấy thế định sử dụng bạo lực ngăn anh, còn Bạch Lập Nhân cũng đang muốn trả miếng.
“Để cậu ta vào đi, tôi đợi cậu ta mấy ngày nay rồi.”
Cửa mở, bà Diệu đã ngồi trước bàn hỏi quẻ, đợi anh.
“Diệu Diệu ở đâu ạ? Cô ấy về nhà chưa bác?”, Bạch Lập Nhân không vòng vo, hỏi thẳng.
Bà Diệu cười, “Diệu Diệu? Chẳng phải nó vẫn ở nhà cậu đó sao?”
Vẫn ở nhà anh? Làm sao được?
“Cậu uống nước bùa, có thể nhìn thấy nó, nhưng bùa cũng có thời hạn!”, bà Diệu luôn đợi ở đây là để giải thích cho anh.
Bạch Lập Nhân ngẩn người.
Lúc đó anh gồng mình muốn thử một lần, nên đã uống nước bùa đó, không hề nghĩ bùa cũng có hạn sử dụng.
Một câu đánh thức người mơ ngủ.
Anh quay người, vội vàng bỏ đi.
“Này, cậu kia, cả cảm ơn cũng không nói à!”, bà Diệu thấy anh không chú ý lễ phép, không chào tiếng nào đã bỏ đi thì có phần bực bội.
Cái cậu này, nếu làm con rể bà thì đúng là không hài lòng!
Nhưng nghĩ kỹ lại thì bà Diệu lại không giận mà còn cười, “Xem ra, thứ khó tìm nhất đã có hy vọng rồi đây…”
Con gái bà đúng là kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc, ai cũng có thể nhìn ra, người đàn ông mặc đồ ngủ, chạy khắp nơi kia e rằng sẽ là con cá tự động cắn câu.
***
Bạch Lập Nhân vội về nhà, quả nhiên trong nhà vắng lặng như tờ.
Anh mở ngăn kéo, lập tức đốt một lá bùa.
Tối đó, vừa uống hết thứ nước tro dơ bẩn này thì…
“Bạch Lập Nhân! Bạch Lập Nhân! Mình ở đây!”, bên tai vẳng đến tiếng khóc của Diệu Diệu.
Anh quay phắt lại, trong chăn, chỗ mà cô biến mất, quả nhiên vẫn có một linh hồn lúc này đã khóc thảm thiết tới mức mắt mũi đều đỏ bừng.
Diệu Diệu không biết gì, nửa đêm nửa hôm, Bạch Lập Nhân đang nằm ngủ bên cạnh bỗng hoảng sợ gọi to tên cô.
Cô đáp lại, mơ mơ màng màng ngồi dậy.
Sau đó cô sợ hãi, bất an nhận ra, dù mình nói thế nào, dù mình gọi tên anh thế nào, anh cũng không nghe thấy, không nhìn thấy.
Sao lại thế?
Nhìn Bạch Lập Nhân lao ra khỏi nhà, Diệu Diệu sợ hãi cũng muốn đi theo, nhưng cô quá yếu.
Quá đau buồn, cả một đêm, Diệu Diệu cũng không biết mình đã trải qua thế nào.
Cô rất sợ, sợ Bạch Lập Nhân từ nay về sau sẽ không bao giờ nhìn thấy cô nữa.
Cô phải làm sao, phải làm sao?
Hoảng loạn đến khi trời sáng, cô cũng không dám quay về chậu thủy tiên, sợ Bạch Lập Nhân về sẽ càng không tìm thấy cô.
Cũng