XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mắt Trái

Mắt Trái

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342196

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2196 lượt.

Hồn rời khỏi xác? Lang thang khắp nơi? Là cô có thể đi du lịch miễn phí khắp nơi đấy!
“Mẹ già, mẹ có cách gì để giúp anh ấy không?”, Diệu Diệu ngập tràn hy vọng.
“Không giúp! Đây là báo ứng nhân quả, không thể giúp!”, bà Diệu từ chối ngay, “Hơn nữa ngoài sức khỏe kém một chút, vận mệnh không tốt, thì tạm thời cậu ta sẽ không có nguy hiểm gì khác”, tương lai thì chưa biết chắc.
“Mẹ…”, Diệu Diệu biết nếu mẹ quả quyết như thế thì chắc chắn chẳng còn hy vọng, nhưng cô vẫn không từ bỏ, van nài mãi.
Chỉ vì, nụ cười trên khóe môi người ấy ấm áp đến vậy, cô muốn mãi mãi giữ lấy, không muốn nghe đến hai chữ “tạm thời”.
Mẹ thở dài, “Diệu Diệu, con đừng ngốc nữa, chẳng phải con nói bạn con rất giàu à? Người giàu rất tính toán đến vận mệnh, nhà cậu ta có lẽ đã tìm đại sư đoán mệnh từ lâu rồi.”
“Đúng rồi, mẹ nghe nói nghề này có một vị đại sư Đài Loan rất lợi hại được một phú hộ mời đến Ôn Châu, rất nhiều người đều tìm đến ông ta để bói toán, đoán số!”
“Thế chẳng phải có người giành bát cơm của mẹ hay sao?”, biết rõ mẹ đang chuyển đề tài, Diệu Diệu cũng không tiện ép buộc.
“Đại sư đẳng cấp như vậy sẽ không ở mãi chỗ nhỏ bé này”, đối với chuyện bát cơm bị uy hiếp, bà Diệu không hề quan tâm, bà chỉ quan tâm đến trọng tâm bà sắp nói ra, “Vì hai hồn phách của con, mẹ cũng đã bỏ ra một số tiền lớn, thỉnh giáo cao nhân rồi!”
Diệu Diệu ú ớ.
Đáng thương tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ, mẹ cũng cảm thấy mất mặt quá, đúng không?!
“Diệu Diệu, hai phách của con đã có cách rồi!”, bà Diệu rất hưng phấn.
Hồn rời khỏi xác thì mẹ có thể dùng phép triệu hồi, nhưng hai phách của cô đã bị ma dữ nuốt sạch, không thể có cách nào khác nữa.
“Ồ, có cách gì ạ?”, cô đã hoàn toàn từ bỏ, sở dĩ còn muốn nghe là vì để mẹ vui mà thôi.
“Rượu hợp hoan trong tiệc cưới, đồng tử tinh[1'> của dương nam, nước mắt hối hận của âm nam, và cả tái chuyển thế của bạch hổ”, mẹ nói mà nước bọt văng tung tóe, “Ba cái trước thì chỉ cần con lấy được một thứ là hòa phách bắt đầu xuất hiện trở lại, ba thứ có đủ thì hòa phách sẽ quay về với cơ thể, còn về bạch hổ thì phải do chuyển thế trong cái thai của con, rất khó…”, bà Diệu cũng tự nhận lực phách này có lẽ không còn hy vọng.
[1'> Đồng tử tinh: tinh trùng của người đàn ông.
Nhưng đầu óc của Diệu Diệu hoàn toàn trống rỗng.
“Mẹ… mẹ già, điều điều điều… thứ hai là gì?..”, cô bị dọa chết khiếp, thật sự chết khiếp, tới nỗi, đoạn sau không nghe gì nữa.
“Đồng tử tinh của dương nam!”, mẹ tỉnh bơ, tiếp tục hứng chí nói, “Cái hòa phách này, nhất định phải tìm lại! Rượu hợp hoan trong tiệc cưới, mẹ chuẩn bị cho A Vu tìm vợ, dù sao nó ngày nào cũng đòi hỏi. Còn về đồng tử tinh của dương nam thì mẹ nghĩ rồi, dù sao gần con cũng có một dương nam mà, hơn nữa mẹ đã xem, vẫn còn là một đồng tử. Con cứ tìm vài bộ phim A để khiêu khích cậu ta, sau đó giả vờ giúp cậu ta dọn phòng, liền có thể thu được thứ đó! Chiêu này mà không được nữa thì đích thân con ra tay, chủ động dụ dỗ cậu ta, dùng tay hay gì cũng được, dù sao nhất định cũng phải tìm cách có được thứ đó…”
Người không mắc bệnh sạch sẽ như cô mà cũng muốn ói.
Lấy “đồng tử tinh” của Bạch Lập Nhân, mẹ ơi, cho người chém cô đi, hoặc để ma bắt cô đi cho xong!
“Còn về nước mắt hối hận của âm nam thì chẳng phải bạn con vừa trùng hợp là âm nam đó thôi? Sử dụng bạo lực, đánh cậu ta đến mức hối hận vì đã quen con, rơi nước mắt là được”, mẹ kiến nghị.
“Mẹ già à, khuya khoắt rồi, thực ra mẹ đang đùa phải không?!”, cô vô cùng nghi ngờ rằng, đây chính là thói quen thức dậy biến thái của mẹ.
“Mẹ nói thật đấy, mày nhất định phải không sợ thua thiệt, nghĩ ra cách dụ dỗ Bạch Lập Nhân kia, đó mới là quan trọng…”, bà Diệu la oai oái.
“Mẹ già, mẹ buồn ngủ rồi, buồn ngủ tới mức thần kinh bất thường, nói năng lung tung.”
Diệu Diệu rất quả quyết, cúp máy.
***
Lúc định tắm rửa rồi đi ngủ, Diệu Diệu mới bực bội nhớ ra, cô đã quên bẵng quy định mười phút với Bạch Lập Nhân.
Cúi xuống, Diệu Diệu ngửi ngửi cánh tay mình.
Mùi thuốc lá nồng nặc! Đều bị mấy ông quan lớn thuốc lá không rời khỏi tay kia hun cho toàn thân hôi hám thế này đây.
Không biết ban nãy Tiết Khiêm Quân có ngửi thấy mùi này trên người cô không? Trời ơi, sao anh lại có thể tỏ ra như không có chuyện gì được nhỉ?
Diệu Diệu buồn bực ngồi trong phòng, thầm đoán chắc mình tối này nhất định sẽ hôi hám đến chết.
Cắn môi, cô thử nắm tay gõ gõ tường phòng mình.
Lực không mạnh, cô gõ ba lần rồi bỏ cuộc.
Tên kia chắc chắn đã ngủ rồi.
Cô vẫn biết thân biết phận, thôi thì rửa qua loa vậy.
Diệu Diệu đang định cầm đồ ngủ đến nhà tắm thì chuông cửa vang lên trong đêm khuya tĩnh mịch.
Cô vội ra mở cửa, “Bạch Lập Nhân, cậu chưa ngủ à?”
Bạch Lập Nhân mặc áo ngủ, mắt mơ màng, trán hơi nhăn lại, ánh mắt có phần đờ đẫn, bước vào nhà cô.
“Ừ”, anh mơ màng đáp.
“Chẳng phải mỗi tối tầm mười một giờ cậu đều đi ngủ sao?”, vì anh tự động gõ cửa, Diệu Diệu bỗng thấy rất vui vẻ.
Thời gian nghỉ ngơi, làm việc của anh cứ gọi là rất đều đặn.
“Ngủ rồi, nghe