The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mắt Trái

Mắt Trái

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342205

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2205 lượt.

tiếng lại dậy”, đầu óc thường ngày cực kỳ tỉnh táo của Bạch Lập Nhân bây giờ đang đờ đẫn, toàn thân như lâm vào trạng thái mộng du, anh không hề nhìn cô, rúc vào sofa phòng khách, nhắm mắt xoay nghiêng người.
“Xem như hôm nay cậu giữ lời!”, Diệu Diệu mím môi cười, vội đi vào nhà tắm.

“Bé, chúng ta đi!”, trên vai vẫn có cảm giác đau nhói phảng phất, anh nắm tay em gái.
“Anh ơi, đi đâu?”, em gái liếm kẹo đường, ngây thơ hỏi anh.
Anh sa sầm mặt, quỳ xuống trước cô bé, giữ đôi vai của cô em nghịch ngợm lại, “Bé, em nghe anh nói, mẹ đã đồng ý ly dị, gia đình của chúng ta tan vỡ rồi, chúng ta không cần thiết phải ở lại nữa!”
Sở dĩ đồng ý ly hôn là quyết định của anh và mẹ sau nhiều lần bàn bạc.
Mẹ vốn yếu đuối, không còn chịu nổi bạo lực gia đình của gã đàn ông kia, và những lời chửi mắng, sỉ nhục của “con hồ ly tinh” đó nữa.
“Anh ơi, anh định dắt em đi đâu? Đi mua kẹo đường sao?”, cô em ngốc nghếch hỏi.
Cô bé nhỏ như thế, thực ra không hiểu lắm thế nào là ly hôn, thế nào là gia đình tan vỡ.
“Anh được giao cho mẹ nuôi, bé do bố nuôi, nhưng anh và mẹ sẽ không bỏ lại bé đâu!”, anh quyết định lén dẫn em gái đi.
Vì quyền nuôi dưỡng anh, mẹ từ bỏ tất cả, đã trắng tay hoàn toàn.
Nếu không có em gái, anh biết trong lòng mẹ nhất định sẽ luôn chôn giấu giọt nước mắt ấy.
Một gia đình, dù nghèo khổ thế nào, nhất định phải ở bên nhau.
“Ồ”, bé gái không hiểu, nhưng vẫn giơ tay ra cho anh bế.
Đang lúc anh định bế em gái lên thì…
“Bé ơi”, ở đầu cầu thang, vẳng đến tiếng gọi dịu dàng, thân mật.
Khóe môi Tiết Khiêm Quân nở nụ cười dịu dàng, nhìn chăm chú hai anh em.
“Anh hai!”, bé hứng chí gọi to.
“Bé xuống nào, xem anh hai mang cho em cái gì này”, Tiết Khiêm Quân nhướng môi, vẫy vẫy tay với cô bé.
Trong tay Tiết Khiêm Quân có một con búp bê Barbie rất đẹp, và một hộp chocolate rất to.
Cô bé trong lòng anh ra sức giằng ra, “Búp bê, chocolate, bé muốn!”
Anh bắt đầu không giữ được cô em đang giãy dụa, cơ thể cô bé tuột xuống.
“Em lại đây!”, Tiết Khiêm Quân cười, dụ dỗ.
Cô bé đẩy anh ra, chạy đến chỗ Tiết Khiêm Quân.
“Bé ngoan quá”, Tiết Khiêm Quân dịu dàng vuốt tóc em gái, ngón tay mở gói giấy của hộp chocolate, đút kẹo cho em gái ăn.
Cô bé ôm búp bê, nũng nịu dựa vào lòng anh hai.
“Tiết Khiêm Quân, anh trả lại em gái cho tôi!”, anh nổi giận.
Giận đồ tiểu nhân ti tiện Tiết Khiêm Quân, càng giận cô em không hiểu chuyện “bán nước”.
Nhưng, Tiết Khiêm Quân hình như không nghe thấy tiếng gầm giận dữ đó, vẫn cười tươi, dịu dàng lấy khăn giấy lau vết dơ của chocolate bên mép cô bé.
“Bé à, anh hai ngày mai sẽ mua chocolate cho em ăn, sẽ dẫn em đi thảo cầm viên chơi, được không?”, Tiết Khiêm Quân cười, nhìn em gái.
“Vâng vâng vâng!”, cô bé vội gật đầu.
“Con ỉn này! Răng sắp hư hết rồi mà còn ăn kẹo!”, anh tức điên, túm lấy cánh tay em gái.
Vì anh không kiềm chế được sức mạnh nên em gái đau quá gào khóc, “Anh hư, anh hư quá!” Anh hư quá, không mắng nó là ỉn, thì cũng chê nó dơ bẩn, không giống anh hai, rất dịu dàng rất hòa nhã, không chỉ giúp em gái lau miệng, còn thường xuyên mua kẹo cho nó ăn!
“Buông nó ra, nó có quyền lựa chọn”, Tiết Khiêm Quân vẫn nở nụ cười, nhìn anh, “Nó thích ăn kẹo, chẳng phải sao?” Giống như em bé thích anh hai là anh ta, không thích người anh ruột kia.
“Đồ tiểu nhân bỉ ổi, anh không hề xem nó là em gái, mà nó chỉ là công cụ cho anh lợi dụng thôi!”
Anh lao tới định đánh Tiết Khiêm Quân.
“Lại định dùng vũ lực để giải quyết vấn đề à?”, trong đáy mắt tươi cười của Tiết Khiêm Quân thoáng qua vẻ giễu cợt, “Cậu quên lần trước vì đánh tôi mà bị bố dần cho gần chết hả?”
Anh nhớ, anh càng nhớ, ả “hồ ly tinh” kia khóc thảm đến đâu, nói anh không chỉ ngạo mạn kiêu căng, xem thường mẹ con ả, thậm chí còn khinh bỉ, bắt nạt bọn họ.
Trong ngôi nhà này, anh và mẹ sắp bị mẹ con bọn họ hàm oan đến chết rồi!
“Tôi biết cậu rất giỏi đánh nhau, nhưng nhớ lấy, manh động là ma quỷ”, thấy anh ‘tiến bộ’, ngừng nắm đấm, khóe môi Tiết Khiêm Quân động đậy, lại nhếch lên.
Đúng! Mẹ hiện giờ vẫn đang chờ anh ở cửa, anh không thể manh động.
Trước mặt anh, Tiết Khiêm Quân quỳ xuống trước em gái, khóe môi nở nụ cười khó hiểu, “Bé, em thích mẹ hai, anh hai không?” Anh ta vừa hỏi, vừa cố ý cười và nhìn Bạch Lập Nhân.
Cô bé gật đầu, đáp ngay, “Thích ạ!”
Cô bé hơn một tuổi đã có hai bà mẹ, trong thời gian lớn lên, bố cố tình tách mẹ con họ ra, ngược lại ả hồ ly tinh kia ra sức lấy lòng nó, dẫn đến cô bé không phân biệt được.
“Vậy em thích anh hai hơn, hay anh ruột hơn?”, anh ta lại hỏi.
“Thích anh hai hơn”, cô bé trả lời to.
Ban nãy anh mắng cô là ỉn, cô còn lâu mới thích anh!
“Vậy bé mãi mãi ở cạnh anh hai, đừng quan tâm tới mẹ và anh kia nữa, được không?” nụ cười Tiết Khiêm Quân càng đậm.
“Vâng ạ!”, cô bé ra sức gật đầu, “Nghe lời anh hai, không quan tâm anh trai nữa!” Bé giận anh trai! Anh trai đáng ghét!
Vì câu trả lời của cô bé mà trái tim Bạch Lập Nhân lạnh ngắt.
“Cậu nghe sự lựa chọn của bé rồi