Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mắt Trái

Mắt Trái

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342212

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2212 lượt.

ả nước cho sạch người, mặc áo ngủ vào rồi lao ra khỏi nhà tắm.
“Ai gọi điện vậy?”, cô vội vàng, nhìn xung quanh tìm điện thoại.
Cô mong là nhầm số.
“Chẳng biết ai, gọi điện cũng không nói gì”, Bạch Lập Nhân thờ ơ nói.
Nhưng, mới ngước lên, sửng sốt, ánh mắt anh nhìn Diệu Diệu bắt đầu có chút khác lạ.
Diệu Diệu lúc này tóc ướt đẫm, cô mặc một cái áo cổ chữ V bằng cotton, và một cái quần ngắn cũn ôm sát mông.
Rõ ràng, kiểu áo ngủ kia là bình thường, thật sự không chút quyến rũ.
Nhưng chết tiệt, ngực của Diệu Diệu quá lớn. Hơn nữa…
Diệu Diệu chưa lau khô mình, càng không nhận ra, từng giọt từng giọt nước lăn xuống, theo cổ cô, lăn vào khe… ngực của cô.
Hơn nữa, cô lại không mặc áo ngực! Hai đóa hoa quyến rũ kia, dưới làn áo nửa khô nửa ướt, thoáng ẩn thoáng hiện.
Phong cảnh đó, bất kỳ đàn ông nào thấy, cũng sẽ máu nóng sôi sục.
Bạch Lập Nhân quay mặt đi, nhưng anh rõ ràng cảm nhận thấy, khí lạnh trong phòng bỗng không đủ nữa, khiến xung quanh trở nên rất nóng nực.
Vũ Hán là thành phố “lò lửa”, quả nhiên không sai chút nào.
Anh lặng lẽ uống một ngụm nước lọc, nước mát lạnh trôi vào cổ, cơn nóng kỳ lạ trong cơ thể mới giảm bớt phần nào.
“Là ai nhỉ?”, Diệu Diệu cầm điện thoại, nhìn số lạ gọi tới một cách khổ sở, hoàn toàn không nhận ra mình bây giờ cám dỗ đến nhường nào.
Điện thoại di động của Tiết Khiêm Quân, cô đã lưu lại trong máy rồi.
Không phải số này.
Hai hôm nay, cô luôn chờ cuộc gọi của Tiết Khiêm Quân.
Rõ ràng hôm đó hai người có vẻ rất vui vẻ, trò chuyện rất hợp, nhưng hai ngày đã trôi qua, mà một cuộc điện thoại hẹn hò của anh cũng không có.
Lẽ nào, xem mắt thất bại rồi? Cô từng có nhiều kinh nghiệm xem mắt, đương nhiên biết nếu trong vòng ba ngày mà đối phương không gọi điện hẹn hò, thì có đến tám chín phần là không còn hy vọng nữa.
Đây chẳng phải lần đầu tiên Diệu Diệu xem mắt thất bại, nhưng lại là lần đầu cô vì một người mới gặp mặt một lần, mà trái tim cứ thấp tha thấp thỏm, treo lơ lửng giữa không trung, không thể buông xuống được.
Tại sao anh không gọi tới?
Cô có cần chủ động gọi không? Không được không được, nếu quá chủ động, đối phương liệu có thấy cô quá buông thả? Không được, không được, cô đã có một gương mặt “buông thả” rất thiệt thòi trong việc xem mắt này rồi, nhất định phải thận trọng, như thế người khác mới thích cô, mới có suy nghĩ muốn cưới cô về.
Như thế cũng không được, trời ơi, phiền phức quá!
Diệu Diệu ủ rũ ảo não, lại có cảm giác muốn khóc mà không ra nước mắt.
Điện thoại cô cầm trong tay lại réo vang, vẫn số lại đó.
“A, lại gọi rồi!”
Tâm trạng Diệu Diệu vừa mong chờ vừa căng thẳng.
“Làm sao đây? Mình phải làm sao đây? Có thể anh ấy là anh họ của Tiểu Ứng!”, cô cầm điện thoại đang reo liên tục, chỉ cho anh xem, cuống quýt như kiến bò trên vung nồi nóng, “Toi rồi, toi rồi, mình phải giải thích thế nào về việc trong phòng có đàn ông đây?”
Lỡ là Tiết Khiêm Quân thật, cô phải giải thích tình huống này thế nào? Tuy cô không xem Bạch Lập Nhân là đàn ông, nhưng trong mắt kẻ khác, chắc chắn không phải thế.
Toi rồi toi rồi, việc xem mắt của cô, liệu có thất bại nữa không?
“Rốt cuộc cậu có nghe máy không?”, Bạch Lập Nhân nóng nảy.
Bộ dạng này của cô, cứ như trên người có bọ ấy.
“Tại cậu hại đấy, nếu tôi xem mắt thất bại, không thể suôn sẻ gả cho người ta, tôi chắc chắn sẽ xử tội cậu!”, Diệu Diệu hung dữ nói.
Cô biết mình vô lý, nhưng phụ nữ có quyền vô lý.
“Đồ thần kinh!”, Bạch Lập Nhân không vui, châm chọc.
Có phải đã nghiện diễn kịch không?
“Tôi đi đây, cậu cứ ở đó mà đấu tranh”, anh lạnh nhạt ra khỏi nhà, không hề chuẩn bị để “mắc bẫy” cô.
Diệu Diệu cũng mặc kệ “kẻ qua đường” đó.
Cô hít thở rồi lại hít thở, cuối cùng lấy hết can đảm, ấn nút nghe.
“Alô?”, giọng cô dịu dàng, cho dù ngay cả bản thân nghe cũng nổi da gà.
Cô là phụ nữ, cả tâm hồn lẫn thể xác đều khỏe mạnh, chắc chắn sẽ vô thức bị người đàn ông hoàn hảo thế kia thu hút, chắc chắn sẽ dùng hết sức lực, đòi lại quyền lợi cho mình.
Cô mặc kệ chuyện âm nữ tốt nhất phải tìm dương nam để hòa hợp, hôn nhân là chuyện cả đời, đương nhiên phải tìm cho mình một người đàn ông mình vừa thích lại vừa hợp nhãn, nếu là cái tên kiêu căng kỳ cục Bạch Lập Nhân kia thì cô cảm thấy cuộc đời đúng là không tìm nổi lối ra nữa.
“Lúc nãy tại sao là Bạch Lập Nhân nghe máy của em? Khuya thế này rồi, tại sao hắn ở trong nhà em?”, bên kia vẳng đến giọng chất vấn.
Á, đừng mà, quả nhiên là hiểu lầm!
Diệu Diệu mấp máy môi, đang định giải thích, nhưng… khoan!
“Anh là ai ạ?”, cô dè dặt hỏi.
“Đơn Thiếu Quan! Diệu Diệu, ngay cả giọng anh mà em cũng không nhận ra à?”, đối phương tỏ vẻ hụt hẫng, “Diệu Diệu, xin lỗi, ban nãy anh quá cuống nên lời nói không được tế nhị lắm.”
“Đơn Thiếu Quan, anh mắc bệnh gì thế hả?”, Diệu Diệu rất thẳng thừng, rất sửng sốt, hỏi.
Tình huống này, hoàn toàn không nằm trong tưởng tượng của Đơn Thiếu Quan.
Lúc yêu nhau, Diệu Diệu đối xử với anh ta rất tốt, chuyện gì cũng nghe theo, anh ta l