Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mắt Trái

Mắt Trái

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342214

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2214 lượt.

uôn nghĩ chỉ cần anh ta chịu quay lại thì Diệu Diệu vẫn sẽ luôn ở đó.
“Diệu Diệu, anh đã điều tra ra, em và Bạch Lập Nhân không hề chính thức yêu nhau”, còn có tư tình hay không thì anh ta cũng không muốn so đo tính toán, dù sao Diệu Diệu xinh đẹp như thế, có người muốn cô thì cũng rất bình thường.
Liên quan gì tới anh!
Diệu Diệu lườm.
“Diệu Diệu, anh biết mấy năm nay em từng có vài người bạn trai, nhưng đều không có kết quả, có lẽ đó là duyên phận! Diệu Diệu, anh thật sự rất yêu em, rất yêu em, rất không muốn mất em, anh muốn theo đuổi em lại từ đầu!”, anh ta bây giờ đã thành công trong sự nghiệp, đã có đủ tự tin để tỏ tình.
Một đóa hoa đào nát đang nở!
Diệu Diệu chỉ muốn tìm bức tường để đập đầu cho xong.
“Anh nghe đây, Đơn Thiếu Quan, tôi hết thích anh rồi, ngay cả một chút cũng không còn!”, nói xong, Diệu Diệu cúp máy.
Đã từng, cô thật sự rất thích anh ta, nhưng, đó đã là quá khứ.
“Liệu Diệu Trăn, hình như tôi thích cậu thật rồi, tôi muốn theo đuổi cậu!”, đã từng, lời tỏ tình được hét to ấy, mãi mãi chỉ có thể ở lại trong vết tích tuổi thanh xuân.
Diệu Diệu nhắm mắt, buồn bực ngồi trên cái ghế ban nãy Bạch Lập Nhân ngồi.
Nỗi đau xưa kia giờ đã đi xa, cô là một người hướng về phía trước, không bao giờ quay đầu lại.
Điện thoại cứ reo mãi. Ngừng, rồi reo, ngừng, lại reo.
“Đơn Thiếu Quan, rốt cuộc anh có thôi đi không?”, Diệu Diệu bấm điện thoại, mệt mỏi hỏi.
“Tám năm đã trôi qua, rất nhiều chuyện đã thay đổi, anh còn chưa rõ hả?”, giọng Diệu Diệu hơi lạnh lùng.
“Ưm…”, đối phương ngượng ngập.
“Cứ lằng nhằng đeo bám như thế, thú vị lắm sao?”, Diệu Diệu hỏi tiếp.
“Khụ…”, đối phương, bất đắc dĩ cắt ngang, ôn hòa nói, “Diệu Diệu, xin lỗi, anh là Tiết Khiêm Quân.”
A a a a a!
Diệu Diệu há hốc miệng.
Cô lại không xem ai gọi tới mà đã nói lung tung.
Trời đất! Mất mặt!
Cảm nhận rõ cô bị sốc, bên kia vẳng đến tiếng cười như gió xuân, hóm hỉnh, “Cô Liệu Diệu Trăn, có cần anh cúp máy trước, đợi em chuẩn bị tâm lý sẵn sàng rồi gọi lại cho em không? Hoặc là, em chắc chắn anh là Tiết Khiêm Quân, rồi chúng ta bắt đầu nói chuyện lại từ đầu?”
“Không cần ạ”, Diệu Diệu xấu hổ ôm gương mặt nóng bừng bừng.
“Lúc nãy sao vậy, có ai quấy rầy em à?”, anh hỏi.
“Mối tình đầu của em, nói muốn làm lại từ đầu”, Diệu Diệu kể.
“Thế, anh bị uy hiếp rất lớn? Xem ra anh phải biểu hiện cho tốt rồi”, Tiết Khiêm Quân cười.
A a a.
“Anh đừng hiểu lầm, em…”, chẳng phải cô cố ý khoe khoang bản thân, cô không thích mưu đồ như vậy.
Nhưng Tiết Khiêm Quân lại hỏi, “Diệu Diệu, có phải em thấy không vui không?”
Một câu nói đã khiến Diệu Diệu ngẩn người.
Đúng, cô không vui.
Tuy tối qua và hôm nay, cô đã nói những lời phũ phàng với anh ta, nhưng cô thực sự thấy tâm trạng sa sút. Nhưng cô không ngờ, Tiết Khiêm Quân lại cảm nhận được.
“Tệ thật, bây giờ anh đang ở Hán Khẩu, rất muốn gặp em, nhưng xa Ôn Châu quá”, Tiết Khiêm Quân cười khổ, “Hình như ngay cả chuyến cuối cũng không kịp.”
Hử, Hán Khẩu?
“Anh ở… Vũ Hán?”, tim Diệu Diệu đập rất nhanh.
“Ừ, vốn định hẹn em nhưng tối qua có tiệc, hôm nay lại phải đi công tác, không gọi điện cho em thì anh sợ…”, cô sẽ tưởng anh không có ý gì, sẽ tiếp tục đi xem mắt.
“Em ở Vũ Xương!”, Diệu Diệu kinh ngạc kêu lên.
Không ngờ, họ lại gần nhau đến thế.
Duyên phận, đúng là kỳ diệu đến khó tin!
“Thật không?! Trùng hợp quá!”, Tiết Khiêm Quân cười khẽ.
“Vâng, trùng hợp thật!”, Diệu Diệu cũng nở nụ cười.
“Vậy gặp nhau nhé?!”, anh ngỏ ý.
Bây giờ? Đã mười giờ hơn, mà từ Hán Khẩu đến đây phải đi xe ít nhất nửa tiếng đồng hồ.
***
Một lớp trang điểm nhạt đã khiến Diệu Diệu rực rỡ vô cùng.
Sớm hơn năm phút so với giờ hẹn, Diệu Diệu đã đến chỗ hẹn. Nhưng, cạnh bồn phun nước của quảng trường Quang Cốc, một bóng dáng cao gầy sáng như vầng trăng non đã sớm hơn cô một bước.
Anh đứng cạnh bồn phun nước, làn gió hạ mát rượi thổi tung gấu áo anh, bốn năm đứa trẻ con đang nô đùa bên cạnh. Tia nước phun ra khắp xung quanh anh, những giọt nước bé xíu hòa cùng ánh đèn neon thành một luồng sáng như cầu vồng, khiến anh đang ngắm nhìn đám trẻ vô tư lự, khóe môi luôn nở nụ cười ấm áp, tựa như người trong tranh.
Diệu Diệu đứng đờ ra, tim đập mạnh đến nỗi có cảm giác không chân thực, không dám đến gần.
Tiết Khiêm Quân ngước mắt lên, khóe môi thoáng nụ cười không rõ cảm xúc gì.
Anh tiến lại chỗ Diệu Diệu, “Hello, lại gặp rồi.”
Rất tự nhiên, tay anh, nắm lấy tay Diệu Diệu. Nơi đất khách, rất bất ngờ, và như có duyên phận, gặp gỡ nhau, trái tim Diệu Diệu nhanh chóng chìm đắm.
“Hello”, tai cô đỏ dần lên.
Vì cảm giác mát lạnh nơi kẽ ngón tay, Diệu Diệu vừa mất tự nhiên, vừa căng thẳng tới nỗi tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Anh còn tưởng phải về Ôn Châu thì mới gặp được em”, ánh mắt anh nhìn Diệu Diệu vừa thân thiết vừa dịu dàng.
“Anh còn ở đây mấy ngày nữa?”, mặt nóng bừng chịu không nổi, Diệu Diệu đành tìm một chủ đề có thể khiến mình tự nhiên hơn.
“Đã làm xong việc, mua vé máy bay rồi,