Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mắt Trái

Mắt Trái

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342400

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2400 lượt.

lúc nào cũng có thể về Ôn Châu”, anh ôn tồn nói.
“Nhanh thế sao? Em cũng vậy!”, cô và Bạch Lập Nhân chuẩn bị đặt vé máy bay ngày mai về Ôn Châu.
“Nhanh lắm à? Nếu đã tới Vũ Hán rồi thì có muốn ngày mai đi dạo với nhau, ngày kia hãy về không?”, anh mỉm cười mời.
Đây là hẹn hò ư?
“Sếp em chưa chắc đã chấp nhận, em phải nói với cậu ta đã”, Diệu Diệu có phần khổ sở.
“Ừ, chúng ta tìm chỗ nào ngồi đã”, anh rất tự nhiên nắm tay cô, “Đi DJ?” Con gái đều thích ăn kem mà.
“Vâng!”, Diệu Diệu gật đầu.
Cô lúng túng định rụt tay lại, nhưng Tiết Khiêm Quân càng nắm chặt hơn, không hề có ý buông ra khiến Diệu Diệu sửng sốt.
Hóa ra, dù là người đàn ông có vẻ ngoài ấm áp, thì trong xương tủy cũng có thể chứa đựng một sự mạnh mẽ đến thế.
Diệu Diệu bị anh nắm tay, chậm rãi tiến về quán kem DJ ở phố đi bộ Quang Cốc.
“Anh hai, đợi bé với!”, phía sau có người đang gọi to.
Diệu Diệu giả vờ không nghe thấy.
Còn Tiết Khiêm Quân đi cạnh cô càng không thể nghe thấy.
Nếu có thể, Diệu Diệu thật muốn bịt mắt trái của mình lại, chỉ cần mắt trái cô không nhìn thấy, có nghĩa là những âm thanh không thuộc về thế giới này, cô cũng sẽ không nghe thấy.
Bóng dáng bé nhỏ mũm mĩm ban nãy còn chơi đùa với bốn, năm đứa trẻ, giờ đang lũn cũn chạy theo sau lưng họ.
“Sao thế?”, Tiết Khiêm Quân thấy sắc mặt cô có vẻ kỳ lạ thì ngừng bước, quan tâm.
Bỗng, anh không ngừng nhíu mày, xoa xoa vai trái.
Cô không nên lo chuyện thiên hạ, không nên không nên!
Diệu Diệu từ bên phải đổi sang bên trái anh, khoác cánh tay anh vẻ rất thân mật.
Diệu Diệu cao ráo, một mét sáu mươi tám, chỉ thấp hơn Tiết Khiêm Quân nửa cái đầu mà thôi.
Vì áp sát, bùa linh trên cổ cô có thể cách làn áo, áp vào gần vai anh.
“Á!”, một tiếng kêu thảm thiết, bóng dáng nhỏ bé mũm mĩm kia té nhào xuống đất.
Tiết Khiêm Quân cảm thấy vai nhẹ hẳn đi, sức nặng khi nãy trong tích tắc biến mất. Nhưng cái bóng té ngã kia lại xoa xoa phần mông, giận dữ nhìn Diệu Diệu.
Không nhìn thấy, không nhìn thấy, không nhìn thấy.
“Có phải chị cố ý không?!”, cô bé ôm cánh tay bị bỏng nhẹ, gào lên.
Diệu Diệu không ngừng lẩm bẩm, muốn dùng phép ám thị tâm lý để bản thân tỏ ra bình thường.
“Có phải chị nhìn thấy tôi, nghe thấy tôi nói không?”, cô bé nhảy đến trước mặt họ, đôi mắt to đen láy nhìn trừng trừng Diệu Diệu.
Cũng may, vì ánh sáng lấp lánh trên cổ Diệu Diệu mà cô bé không dám đến quá gần.
“Nóng quá, muốn ăn kem quá đi!”, nụ cười cô cứng đờ, thiếu tự nhiên, nói với Tiết Khiêm Quân.
Ban nãy, cô chủ động ôm tay anh, lại còn nũng nịu với anh, chắc chắn bị trừ điểm nặng.
Nhưng, Diệu Diệu không nghĩ được nhiều.
Cô vứt lại cô bé đang la hét phía sau, kéo Tiết Khiêm Quân vào quán kem. Trong quán, ánh đèn sáng rực, làm ăn rất phát đạt, những con ma đạo hạnh không cao sẽ không dám theo vào.
Diệu Diệu biết mình không giúp được gì nhiều nhưng bảo cô chỉ ngồi mà nhìn thì người mềm lòng như cô cũng không làm nổi.
“Ban nãy em nói sếp chưa chắc đồng ý, chẳng lẽ xin nghỉ phép một hai ngày mà anh ta cũng hà khắc?”
Hai người vừa ăn kem vừa trò chuyện.
“Những điều cậu ta khó tính thì nhiều lắm!”, nhắc đến Bạch Lập Nhân là Diệu Diệu hào hứng lên.
“Ồ, nói anh nghe thử”, Tiết Khiêm Quân có vẻ hứng thú.
Thế là, cô cũng giống như đám dân công sở, thao thao bất tuyệt trách móc sếp tàn nhẫn thế nào, đàn áp dân lao động ra sao, quan trọng là lương chỉ có chút xíu.
“Không phải chứ, hành chính, nhân sự, tài vụ đều do em lo liệu à? Anh ta bắt em làm nhiều như thế mà lương thì thê thảm vậy sao?”, nghe cô bô lô ba la, giọng nói hùng hổ, lại thêm ngôn ngữ cơ thể sinh động, Tiết Khiêm Quân không nhịn được cười.
Khóe môi anh nở nụ cười, “Nghe hình dung của em, anh thấy, anh ta xem em như đồ vật nhỉ?”
“Đồ vật gì?”, Diệu Diệu tò mò.
Thực ra, cô cũng luôn muốn biết trong lòng Bạch Lập Nhân định nghĩa về cô thế nào.
“Bò sữa”, vì được gợi mở, nụ cười Tiết Khiêm Quân càng toe toét, “Ăn vào là cỏ, vắt ra là sữa, đó chẳng phải rất thích hợp để hình dung tình trạng em hiện giờ sao?”
Mặt Diệu Diệu biến sắc.
Bò… bò sữa? Bò sữa! Bò sữa!
Cô rất muốn biện bạch, cô không phải bò sữa! Hơn nữa cô cũng không ăn cỏ, cô bị oan mà!
Khóe môi mấp máy đến mấy lần, muốn giải thích, mà lại không biết nói sao.
Diệu Diệu đành thừa nhận một sự thực, Bạch Lập Nhân đúng là xem cô như bò sữa, hơn nữa, còn là con bò mẹ rất năng suất.
“Làm như vậy không ổn đâu, anh sẽ giới thiệu cho em công việc khác, anh cũng có chút mối quan hệ”, nhìn mặt cô như bị sốc nặng, Tiết Khiêm Quân mím môi, cúi đầu cười, “Em cũng là sinh viên tốt nghiệp đại học nổi tiếng, không nên bị bóc lột như thế.”
Huhuhuhuhuhu! Đúng thế! Cô bị Bạch Lập Nhân bóc lột! Không, không, là bị hơi “dương khí”, của Bạch Lập Nhân bóc lột!
Một lần lỡ chân, hận thiên cổ.
Càng nghĩ càng tức, Diệu Diệu quả quyết móc điện thoại ra, bấm một dãy số.
“Muộn thế này rồi, có chuyện gì?”, bên kia, vẳng đến giọng nói bình tĩnh lạnh lùng của Bạch Lập Nhân.
“Ngày mai mình muốn ng


XtGem Forum catalog