Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342220
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2220 lượt.
hỉ phép, mình phải đi thăm thú Hán Khẩu, đã tới Vũ Hán rồi thì phải đi thăm Hoàng Hạc Lâu”, giọng Diệu Diệu không vui lắm.
Đã bao năm rồi, cô cũng có cảm tình với công ty, với Bạch Lập Nhân, không thể vì chút tiền mà từ chức ngay, nhưng dù sao cũng phải xả stress, thế chắc là được?!
“Nhưng, tôi không muốn đi”, Bạch Lập Nhân lạnh nhạt, như đã đoán chắc cô sẽ yêu cầu như vậy.
Diệu Diệu lườm.
Cô bảo anh đi theo hay sao?
“Tối mai tôi có hẹn, phải bay chuyến chiều về Ôn Châu”, tiệc xem mắt của anh, mẹ đã lùi với người ta một ngày rồi, lần này không thể cho người ta leo cây nữa, nếu không mẹ sẽ bị anh chọc tức mà phát bệnh mất.
“Vậy cậu về trước, mình phải nghỉ phép hai ngày”, Diệu Diệu nói, “ngày kia mới đi làm lại.”
“Lý do?”, Bạch Lập Nhân không vui.
Vé máy bay anh đã đặt, công việc thì bận bù đầu, mà cô còn nghỉ phép? Không có trách nhiệm gì cả!
Hơn nữa, nghĩ đến chuyện hai người cùng đi công tác, mà chỉ mình anh quay về, ít nhiều cũng thấy khó chịu.
“Mình không được nghỉ phép hả?”, lại chứng thực cách nói ‘xem như bò sữa’, Diệu Diệu rất tức giận.
Cô theo Bạch Lập Nhân đã sáu năm, chưa từng xin nghỉ phép, ngay cả đau bụng kinh đến toát mồ hôi lạnh, ngay cả khi thất tình khóc đến mức mắt sưng như cái bánh bao, cô cũng gắng gượng đi làm, bây giờ xem như cô đã nhìn rõ, anh thật sự chỉ xem cô như nô lệ!
“Nghỉ phép? Được! Thưởng chuyên cần cuối năm của cậu mất nhé!”, Bạch Lập Nhân dọa dẫm.
Dám đối xử như thế với cô?
“Ai thèm, không có thì thôi!”
Có tí lương, còn bóc lột cô? Diệu Diệu tức chết, không tạm biệt gì đã cúp máy luôn.
Cúp máy rồi, cố gắng nặn ra một nụ cười không tự nhiên lắm, “Ngày mai chúng ta đi chơi nhé, em đã xin nghỉ phép rồi.”
Để tên đó về một mình.
Tiết Khiêm Quân lặng lẽ nhìn cô, rồi đáp, “Được thôi!”
Đưa Diệu Diệu về rồi, Tiết Khiêm Quân vào khách sạn gần đó.
Xoa xoa trán, tắm rửa xong, anh vẫn cảm thấy rất mệt mỏi. Mấy năm nay, sức khỏe anh không tốt, không gắng gượng nổi, anh mới nhận lời với mẹ, về nhà bố dượng ở vài ngày để dưỡng bệnh.
Bây giờ, trên gương mặt gầy gò của anh, có màu trắng bệch bất thường. Trước khi ngủ, anh đặt đôi giày hướng mũi ra ngoài, một chiếc lật ngược lên trời.
Thực ra, anh không mê tín.
Những người đi du học, không thể mê tín được.
Nhưng…
Vì quá mệt, một lát sau, anh đã thiếp đi.
“Anh hai, anh hai, bé muốn tìm anh…”
Rõ ràng anh đã ngủ, nhưng trong đầu lại tỉnh táo, cơ thể không nghe theo lời anh, không động đậy nổi.
Có vật nặng ngàn cân, vạn cân, mơ mơ màng màng đè lên người anh, làm anh không thở được.
Tất cả, bắt đầu trở nên mơ mơ tỉnh tỉnh, như ngủ như không, anh muốn hét lên mà không thể, không nhúc nhích được, chỉ có thể cảm nhận rất rõ, hình như có một thứ trong suốt từ trần nhà rơi xuống, ngồi phịch lên người anh, ngồi lên cổ anh.
Bình!
Quả bóng mập mạp đó, trong tầm nhìn mơ hồ của anh, lăn qua lăn lại.
Anh nhận ra gương mặt đó.
“Bé muốn tìm anh trai…”, cô bé kia đang khóc, như bao năm trước, cứ khóc mãi khóc mãi, khóc đến ngã bệnh.
“Đại thiếu gia, cô bé hình như bệnh rồi, cứ sốt cao mãi!”, bảo mẫu nói với anh.
Nghe tiếng khóc đến phát bực, anh mỉm cười dịu dàng an ủi, “Để nó khóc, khóc mệt rồi sẽ không phá nữa.”
Anh khó chịu, cứ lăn lộn mãi, mồ hôi lạnh từ trán nhỏ xuống từng giọt.
Anh gắng sức gượng dậy, cả cái giường bỗng lắc lư kêu lên cót két, anh có thể cảm nhận rõ, anh vùng vẫy nhưng có người lại không ngừng đè anh xuống.
Sau vài lần, cuối cùng anh thoát khỏi bó buộc.
Toàn thân mồ hôi lạnh, anh tỉnh dậy.
Xung quanh vẫn lặng im như tờ.
Anh cầm di động đặt bên cạnh lên, bấm một dãy số, đối phương vừa nghe máy.
“Đại sư, cách đó vô hiệu, tôi lại bị bóng đè”, anh trầm giọng nói.
Sau khi đối phương nói gì đó, anh ôn hòa nhưng có vẻ nóng nảy, cắt ngang, “Tôi biết, tôi đã tìm ra người thích hợp.”
***
Tiệc xem mắt của Bạch Lập Nhân tiến hành ở quán cà phê.
Suốt buổi tối, anh chỉ lặng lẽ ăn phở xào trong đĩa.
Vừa xuống máy bay, anh đã chạy tới, không ngơi nghỉ.
Quán cà phê của Ôn Châu, có lẽ là đặc sắc nhất cả nước, cà phê kết hợp ốc bươu xào, mãi mãi là kinh điển. Cà phê tặng kèm miễn phí theo hóa đơn, đủ loại món ăn vặt, chiên xào, đủ để ăn no đến chết. Nếu Starbucks chuẩn bị đổ bộ vào Ôn Châu, bảo đảm sẽ lỗ đến xách ghế bỏ chạy.
“Thằng con này của bác, bình thường công việc rất bận, tính cách cũng hơi… nhưng được cái là nhân phẩm rất tốt”, bà Bạch nhiệt tình đề cử con trai với đối phương.
Phụ huynh bên kia quan sát từ trên xuống dưới, trái qua phải, tỉ mỉ như đang mua một miếng thịt heo.
Anh buông đũa, không còn lòng dạ nào ăn.
Tại sao con người phải trưởng thành? Tại sao nhất định phải thành gia lập thất? Tại sao nhất định phải chung sống với một người xa lạ dưới cùng một mái nhà, nằm cùng giường, rồi cùng sinh ra một sinh mệnh? Đối với cuộc đời mà mẹ nói ai cũng phải trải qua ấy, anh chán ghét vô cùng.
“Bạch tiên sinh không chỉ thành công, mà còn rất đẹp trai nhỉ!”, phụ huynh bên kia rất hài lòng về an