XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mắt Trái

Mắt Trái

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342229

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2229 lượt.

i.
“Anh và Đỗ San San chẳng có quan hệ gì hết, ở châu Âu bọn anh càng không sống chung, bọn anh còn bình thường hơn cả bạn bè bình thường, tất cả đều là giả tạo! Đỗ San San đang ấm ức, muốn làm cho Bạch Lập Nhân thấy!”, có thể vì cuống quýt mà giọng anh ta mỗi lúc một lớn.
Cửa phòng khép hờ, giọng nói đã vẳng ra bên ngoài.
“Tiên sinh, tiểu thư, mời vào đây!”
Bạch Lập Nhân tới thì Đỗ San San đã đứng ở cửa, phục vụ dẫn đường cho họ đến thẳng phòng bao khá kín đáo.
Đúng là như phim, anh vừa tới thì trông thấy, nghe thấy vở kịch này.
Hơn nữa, vị trí của anh có thể trông thấy Đơn Thiếu Quan đang quỳ một gối xuống đất.
Không lẽ là cầu hôn?!
“Giọng nói quen quá!”, Đỗ San San lao tới, sửng sốt, “Trời ạ! Lại là…” Cô ta kịp thời hiểu ý mà bịt miệng mình lại.
Nghe giọng nói bên ngoài, Đơn Thiếu Quan vội đứng dậy.
Ánh mắt thiếu tự nhiên của anh ta chạm vào ánh mắt hai người đứng ngoài.
“Bạn anh?”, Diệu Diệu cũng định quay lại, ai ngờ Đơn Thiếu Quan đã vội đóng cửa.
“Không… không, không quen…”, Đơn Thiếu Quan lúng túng.
Bạch Lập Nhân sắc mặt lạnh lẽo nhìn cửa phòng bị đóng lại, chốt khóa.
“Tiên sinh, đây là phòng A16”, phục vụ giúp họ mở cửa, “Xin hỏi hai vị muốn chọn gì ạ?”
Anh gật đầu, mặt khó coi, vào trong phòng ngồi lên sofa, “Những thứ khác không cần, hai ly cà phê là được.” Phục vụ vội nhắc, “Tiên sinh, ngài có phiếu cà phê không ạ? Chi phí thấp nhất trong phòng là hai trăm hai mươi tám tệ.”
Anh lấy ví ra, móc ba tờ tiền màu đỏ đưa cho phục vụ cả thực đơn thức ăn, “Hai ly cà phê, những cái khác không cần, đừng để tôi nhắc lại!”, giọng rất khó nghe, sắc mặt càng khó coi.
Đúng là quái nhân.
Khách hàng tuy không chọn món, nhưng nếu đã chịu thanh toán trước thì phục vụ cũng chẳng nói gì được.
Phục vụ đóng cửa lại cho họ.
“Đúng là trùng hợp quá!”, Đỗ San San cũng không giận, cười tươi rói, trông vẫn ngây thơ như xưa, “Mấy năm ở nước ngoài, Đơn Thiếu Quan vẫn không quên được Diệu Diệu, ai ngờ vừa về nước đã bắt đầu hành động.”
Sắc mắt anh nặng nề, ngay cả anh cũng không biết vì sao mình lại tới, tại sao lại cố ý để sự trùng hợp này diễn ra.
Suy cho cùng, chỉ có thể nói là anh không yên lòng thôi, dù sao anh không muốn thư ký kiêm hàng xóm của mình phải tới đồn cảnh sát.
“Anh Lập Nhân, em thừa nhận em quá ghen tuông, có thể không phải là người bạn đời thích hợp, nhưng chúng ta đã quen biết bao năm, thật sự chỉ là chỉ vì tình yêu nhầm lẫn ngày trước mà ngay cả tình bạn, tuổi thơ cũng vứt bỏ hay sao?”, Đỗ San San buồn bã hỏi, “Cho dù không thể là người yêu, lẽ nào bạn bè bình thường cũng không được ư?”
Anh định thần, nhớ đến lời nói ban nãy vô tình nghe được.
Anh không ngờ Đỗ San San lại chưa từng ở chung với Đơn Thiếu Quan.
“Anh Lập Nhân, nếu năm đó biết trước được kết cục hiện giờ, em thà chưa từng bắt đầu tình yêu, thế thì đám giỗ của em gái, em còn có thể lấy thân phận là chị, thắp hương đốt tiền cho nó, cùng đau buồn với anh.” Giọng nói dịu dàng của Đỗ San San khe khẽ, có thể nghe thấy, khi nhắc đến em gái đã để lộ tình cảm, tỏ ra hụt hẫng.
Em gái.
Em gái.
Ánh mắt lạnh nhạt của Bạch Lập Nhân khựng lại.
Anh luôn cảm thấy có lỗi với em gái, năm đó anh không nên quá tức giận mà vứt em gái nhỏ tuổi ngây ngô ở lại hang ổ hồ ly tinh.
Lúc nhỏ, vì anh không đủ nhẫn nại, ngược lại San San lại chơi khá thân với em gái anh, khi cô bé xảy ra chuyện, vẫn là San San thông báo cho hai mẹ con anh, để họ kịp thời có mặt.
Anh còn nhớ, lúc đó San San khóc thương xót hơn bất kỳ ai khác.
Vì tiếng gọi “chị” thân thương ấy, mà trái tim anh không cách nào tiếp tục lạnh lẽo nữa.
“Chỉ là bạn?”, cuối cùng anh dịu giọng.
Bây giờ anh không tài nào làm lại từ đầu với San San, nhưng anh biết một khi anh lơi lỏng, chuyện tương lai sau này, có khả năng sẽ xảy ra.
“Đúng!”, San San vui mừng.
Anh đang định nói gì, nhưng bỗng dưng nghe thấy phòng kế bên có tiếng động lạ.
“Nói những chuyện này vô ích thôi, tất cả đã là quá khứ. Bây giờ tôi đã quen người khác, tôi rất thích anh ấy, tôi nghĩ anh ấy là người tôi chờ đợi”, Diệu Diệu không thích tạo cảm giác hiểu lầm cho người khác, thế nên thẳng thắn từ chối.
“Ai? Vậy ý trung nhân là Bạch Lập Nhân?”, Đơn Thiếu Quan thất sắc.
Lại nữa? Sao có thể là Bạch Lập Nhân?
Đỗ San San mà Đơn Thiếu Quan kể ra cũng đúng là chung thủy, nếu đã thế, cô đã hiểu lầm Bạch Lập Nhân một lần rồi, không muốn tạo hiểu lầm lần hai nữa.
Diệu Diệu bất lực, nhẫn nại giải thích, “Không phải, anh ấy là đối tượng mà đồng nghiệp tôi giới thiệu, chúng tôi rất tâm đầu ý hợp.”
“Không, em lừa anh! Em không tha thứ cho anh, em đang trả thù anh!”, Đơn Thiếu Quan bướng bỉnh cho rằng cô đang nói dối.
“Tôi không lừa anh, nếu anh không tin thì tôi có thể gọi anh ấy ra, mọi người cùng uống cà phê!”, nói xong, Diệu Diệu lục tìm điện thoại trong túi xách.
Tối đó, cô và Tiết Khiêm Quân có nói đến chuyện Đơn Thiếu Quan, anh tỏ ý rằng, nếu khi nào cần tới anh, anh lúc nào cũng có thể xuất hiện.
Đó chính là chỗ khiến ngườ