XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mắt Trái

Mắt Trái

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342233

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2233 lượt.

đời sống của cô quá bừa bãi, anh cần suy nghĩ đến phẩm hạnh của cô.
Còn nữa, điểm quan trọng nhất là, anh từng thề thốt với mọi người rằng dù phụ nữ trên thế gian này có chết hết thì anh cũng sẽ không suy xét đến Liệu Diệu Trăn.
Nhận lời cô, không nghi ngờ gì, chính là tự tát mình.
Nên, dù nóng ruột, nhưng anh cần thời gian.
Diệu Diệu ngẩn ngơ, rồi lập tức hoàn hồn.
“Suy nghĩ gì cơ? Là thứ mà trong lòng mình nghĩ đúng không?”, Diệu Diệu kích động, giọng nói có phần hơi lạc điệu.
Cô cứ tưởng anh đang phớt lờ, ai ngờ hôm nay anh lại chủ động nhắc, cô quá cảm động quá cảm động.
“Sếp à, tương lai mình sẽ lấy lòng trung thành của mình để báo đáp cậu, cậu sẽ biết mình tuyệt đối không chọn lầm người!”, bỗng dưng Diệu Diệu hưng phấn như thể đang diễn kịch vậy, chỉ hận không moi tim mình ra ngay lập tức để biểu hiện lòng trung thành.
Vui đến thế sao?
Khóe môi Bạch Lập Nhân cứng lại, nhưng cuối cùng vẫn hơi mỉm cười.
“Sếp à, còn bốn mũi nữa phải làm sao?”, Diệu Diệu đờ đẫn nhấc cánh tay lên, cười nịnh nọt.
Nếu chuyện đó mà anh gật đầu, thì dù có tiêm đến mức tay nở hoa, cô cũng liều mạng.
Ai bảo cô quá yêu sếp nhà cô làm chi!
Bạch Lập Nhân lấy lại túi trong tay cô, ném vào sọt rác trong xe.
Lúc quen nhau, Đỗ San San rất nhường nhịn anh, chỉ là không nịnh bợ như Liệu Diệu Trăn.
Thật không chịu nổi, không biết xấu hổ là gì!
“Chuyện đó, nếu tôi nhận lời cậu, thì sau này cậu nghe lời tôi thật chứ?”, anh phải nói trước, nếu yêu nhau thì sau này chuyện gì cũng phải nghe theo anh, anh bảo cô ngồi thì cô không được phép đứng.
“Đương nhiên, đương nhiên!”, Diệu Diệu thiếu điều vỗ ngực, giơ ngón tay lên, thề thốt nữa thôi.
Lấy tiền người ta thì phải làm trâu làm ngựa, huống hồ là, ngoài chuyện thường xuyên thích châm chọc mỉa mai sau lưng anh ta, cô vốn vẫn nghe lời anh.
“Tôi sẽ suy nghĩ, nhưng kết quả dù thế nào thì hy vọng không ảnh hưởng đến quan hệ công việc của chúng ta”, anh nói lời phũ phàng trước, nếu kết quả anh suy nghĩ vẫn là từ chối cô, hy vọng hai người sau này vẫn có thể giữ quan hệ hợp tác như hiện nay.
“Sếp à, đừng như vậy mà!”, Diệu Diệu kéo tay áo anh, không chịu buông, nũng nịu.
Chưa chính thức mà đã giở trò?
“Đừng làm quá!”, anh nghiêm khắc nhìn thẳng cô.
Khiếp hãi, vẻ mặt Diệu Diệu cứng đờ.
“Tôi nói sẽ suy nghĩ, nhưng đừng làm quá!”, anh cảnh cáo cô, đừng tham lam thế.
Thật khó hầu hạ! Diệu Diệu hậm hực “hừ” một tiếng, nụ cười vẫn không đổi.
Nhìn vẻ gian xảo đó của cô, Bạch Lập Nhân có phần hối hận về quyết định của mình.
***
“Tổng giám đốc Tiền, ông cũng biết chuyện doanh nghiệp các ông sắp đối mặt với khủng hoảng tiền tệ, nhưng, mượn tiền của Đăng Long chúng tôi để qua cơn nguy này, ông thật sự có tự tin đó sao?”
Trên gương mặt nho nhã của Tiết Khiêm Quân là nụ cười nhẹ nhõm, quyến rũ, ôn hòa.
Nhưng trong đáy mắt anh lại là vẻ sắc bén khác hẳn vẻ ôn hòa bên ngoài, khiến Tổng giám đốc Tiền run sợ.
“Tổng giám đốc Tiết, chúng ta xưa nay có quan hệ khá tốt…”, Tổng giám đốc Tiền cuống quýt.
Làm người đâu thể như thế, không có chuyện gì thì là bạn, có chuyện rồi lại muốn rũ bỏ sạch sẽ.
“Tổng giám đốc Tiền, không thể nói vậy được, tuy tôi là tổng giám đốc của Đằng Long, nhưng tôi không có thực quyền gì nhiều, mấy vị chủ tịch bên trên gần đây rất nghiêm ngặt”, nụ cười anh không đổi.
“Tổng giám đốc Tiết…”, ông ta như bám lấy ngọn cỏ cứu mạng, túm chặt lấy cánh tay anh không buông.
Anh nho nhã, dịu dàng kéo tay đối phương ra, “Tổng giám đốc Tiền, bây giờ tôi có cuộc hẹn. Thế này nhé? Ngày mai ông đến văn phòng tôi bàn tiếp! Chuyện gì cũng bàn bạc được, tôi sẽ giúp ông tìm ra cách an toàn nhất”, anh không hứa hẹn cũng chẳng cự tuyệt.
Mọi người đều có sĩ diện của mình, Tổng giám đốc Tiền đành bó tay, phải rời đi.
Anh chỉnh lại tay áo, bước đi vững chãi, tiến tới bàn ăn gần cửa sổ.
“Bàn xong việc rồi ạ?”, Diệu Diệu ngước lên, nở nụ cười.
“Xin lỗi, để em chờ lâu quá”, anh dịu dàng xin lỗi.
“Không sao, ban nãy người kia hình như tìm anh rất vội, xảy ra chuyện gì sao?”, Diệu Diệu lo lắng hỏi.
Lúc nãy, khi họ đang dùng cơm, người đàn ông trung niên đó chạy tới, bộ dạng cuống quýt như thể suýt nữa quỳ gối trước mặt anh.
Cô khiếp đảm.
“Không có gì, một người bạn làm ăn không quen thân lắm, bàn chút chuyện kinh doanh thôi”, anh nhẹ nhàng vỗ vỗ tay cô, an ủi.
“Ồ”, qua khung cửa sổ lớn, Diệu Diệu trông thấy người đàn ông kia ủ rũ bước ra khỏi quán ăn, cô cảm thấy kỳ quặc nhưng không biết nói sao.
“Lúc nãy em nói tới chuyện sếp sắp tăng lương, em nói tiếp đi…”, anh cười tủm tỉm nhìn cô, tỏ vẻ hứng thú.
“Ồ, đúng rồi, hôm đó rất trùng hợp, bạn trai cũ của em sàm sỡ… sếp em anh hùng cứu mỹ nhân, cậu ấy…”
Diệu Diệu thuật lại chuyện hôm đó, “Sau đó anh không biết cậu ấy xấu xa thế nào đâu, vì muốn trừng phạt em mà ép em đi tiêm phòng bệnh dại, có thể là thái độ của em quá thành thật nên cậu ta cũng cảm động, lương tâm lên tiếng, cuối cùng suy xét tăng lương cho em!”
Khóc! Đến giờ cô vẫn cảm