XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mắt Trái

Mắt Trái

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342228

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2228 lượt.

i ta thấy ấm lòng của Tiết Khiêm Quân.
Nhưng, tay cô chưa kịp chạm vào điện thoại đã bị Đơn Thiếu Quan nắm lấy.
“Em đừng gọi nữa, anh không tin!”, nói là không tin, thực ra là không chịu chấp nhận, “Cho dù có người đàn ông đó thì sao? Hai người mới quen nhau bao lâu? Tại sao em không chịu cho anh một chút cơ hội nào?”
Trời ơi là trời! Bị bệnh hả?! Anh ta tưởng đang diễn phim truyền hình dài tập, hoặc là, anh ta nhập vai quá rồi, xem mình là nam chính trong tiểu thuyết, tưởng rằng cưỡng hôn là có thể khiến phụ nữ ngoan ngoãn nghe theo?!
“Có phải anh bị điên không?!”, Diệu Diệu bỗng run bắn, hét lên, liều mạng lấy tay che chắn.
Nhưng người đàn ông bị sét đánh trúng đầu lại giữ chặt tay cô, đè cô xuống sofa, cứng đầu chồm tới. Trời ơi là trời!
Môi và môi, chỉ cách nhau 5cm.
Sức lực của đàn ông và phụ nữ quá khác biệt, Diệu Diệu ra sức vùng vẫy, ai ngờ trong lúc đó, hai cái “bánh bao” to đùng trước ngực cô cũng nhảy lên theo cử động của cô.
Cổ họng Đơn Thiếu Quan chuyển động dữ dội, ngọn lửa như bùng lên từ phía dưới.
Mấy năm du học, anh ta không chỉ một lần mơ thấy Diệu Diệu nằm trong lòng anh ta thế này.
Lần đầu tỉnh dậy, drap giường ướt đẫm.
Cho dù không còn yêu, nhưng là đàn ông, việc chưa từng động chạm cô, vẫn là tiếc nuối trong cuộc đời này của anh ta.
Anh ta đưa tay nhẹ nhàng ve vuốt gương mặt mịn màng của cô, trong lòng có một suy nghĩ rất kiên định, anh ta càng áp sát hơn.
Diệu Diệu còn cổ hủ hơn vẻ bề ngoài, có lẽ chiếm được thể xác của cô thì anh ta sẽ giành được thắng lợi.
Như bị ma nhập, Đơn Thiếu Quan cắn vào cổ Diệu Diệu.
Suy nghĩ đó đã thành ám ảnh anh ta mấy năm nay, anh ta muốn lưu lại dấu vết của mình trên cơ thể cô.
“Anh là đồ điên!”, cô bị thứ gì đó cứng ngắc tì vào, lại bị cắn, đồ nhẫn tâm, Diệu Diệu hét lên.
Tuyệt đối không để bị cưỡng hiếp!
Diệu Diệu gắng hết sức, cuối cùng thoát được một tay, túm lấy cái túi xách của mình, hung hăng đập vào anh ta.
“Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa!”, Đơn Thiếu Quan bị đập đến mức không thể tiếp tục, ôm đầu trốn, tránh khỏi sự truy đuổi của cô.
Diệu Diệu chưa hả giận, tháo giày cao gót ra, đập vào trán anh ta.
“Tôi sẽ không tha thứ cho anh!”, đôi mắt đẹp của Diệu Diệu trừng lên, tóc tai rũ rượi, trông rất hung dữ.
Nhưng như thế lại khiến cô càng rực rỡ hơn.
Càng bị đánh, ngọn lửa trong Đơn Thiếu Quan càng bùng nổ.
Suy nghĩ rất rất muốn có được cô càng không khống chế được, ngay cả bản thân anh cũng thấy kinh sợ.
Anh ta không ngừng nuốt nước bọt, nhìn chằm chằm Diệu Diệu, “Diệu… Diệu… có gì từ từ nói…” Dáng vẻ cô hiện giờ giống như giận dữ tới mức lúc nào cũng có thể đập bể đầu anh ta vậy.
Nhìn kỹ thì, hóa ra đôi mắt của Diệu Diệu là nâu nhạt, giống một chú mèo con.
Diệu Diệu trong cơn giận dữ, đôi mắt vốn đã đẹp nay càng rực rỡ, đặc biệt là mắt trái, cứ như phát ra lửa vậy.
“Diệu Diệu…”, Đơn Thiếu Quan đang định lại gần cô, dỗ dành và xin lỗi, ngờ đâu chuyện cực kỳ vô duyên đã xảy ra.
“Bụp”, “thằng em” của anh ta, sau một cơn đau đớn, bỗng như bị sóng điện chích trúng “đầu”, một cơn rùng mình thoáng qua, hoàn toàn rũ xuống. Sự thay đổi quá rõ ràng đó của cơ thể khiến Đơn Thiếu Quan mặt trắng bệch, đông cứng tại chỗ.
Trời! Sao lại thế? Lẽ nào anh ta có bệnh kín?
“Anh mà còn lại gần, tôi nhất định sẽ đánh anh tới mẹ anh cũng không thể nhận ra!”, Diệu Diệu vẫn đang vừa nhảy vừa hét, nhe nanh giơ vuốt.
“Xảy ra chuyện gì?”, bỗng cửa bị ai đó đá tung.
Diệu Diệu đang cầm giày cao gót, khựng lại.
Bạch Lập Nhân?
Bạch Lập Nhân vừa mở cửa, trông thấy quần áo Diệu Diệu xộc xệch, đầu như tổ quạ rối tung rối mù, cầm giày cao gót lại đứng chống nạnh trên sofa, giống một con ma.
Anh hiểu ngay cớ sự.
Gần như không cần nghĩ nhiều, một cơn giận lạ lùng dâng lên, anh xốc cổ áo Đơn Thiếu Quan, lẳng đi.
“Á!”, Đơn Thiếu Quan bị ném mạnh lên bàn, bát đũa dưới mông vỡ tan, thức ăn đủ màu dính đầy lên người, phần eo như sắp gãy đôi khiến anh ta đau đớn kêu lên.
Cú ngã đó, nếu không nghỉ ngơi chục ngày nửa tháng, chắc chắn sẽ không xuống giường nổi.
Đỗ San San ngẩn người ra.
Vì Bạch Lập Nhân từ nhỏ đã được xem là truyền nhân của Thanh Long, nên dù Taekwondo hay là Karate, anh đều khá lợi hại, nhưng cũng vì không muốn tiếp xúc với người lạ mà anh xưa nay hiếm khi ra tay đánh ai!
“Anh Lập Nhân, sẽ chết người đó!”, Đỗ San San vội ngăn cản.
Nhưng Bạch Lập Nhân bất chấp, anh tiếp tục túm lấy Đơn Thiếu Quan.
Quá sợ hãi, Đơn Thiếu Quan trợn trắng mắt, ngất xỉu.
Sắc mặt Bạch Lập Nhân vẫn tái xanh.
“Này, Bạch Lập Nhân, mình không sao đâu!”, Diệu Diệu vội bò từ sofa dậy.
Không sao thì không sao, nhưng bộ dạng thê thảm của cô chắc không khác gì bà điên.
“Chúng ta đi thôi!”, Diệu Diệu sợ có án mạng nên vội vàng kéo tay Bạch Lập Nhân.
Ở cửa đã có rất nhiều người vây quanh nghe ngóng, tối nay đúng là mất mặt đến Thái Bình Dương rồi.
Nhưng Bạch Lập Nhân lại bất động, nhìn cô chằm chằm.
Chú ý thấy chỗ anh nhìn là cổ mình, Diệu Diệu cười khan ngượng