Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342236
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2236 lượt.
áp này.”
Diệu Diệu cười khì, “Mẹ à, con chưa kể mẹ nghe, sếp bọn con có bệnh sạch sẽ vô cùng vô cùng nặng à?”, bắt tên Bạch Lập Nhân quỷ sử kia uống “tro”, nếu có biểu dương anh ngay tại chỗ thì nhất định phải thông báo để cô trao bằng khen!
Đó cũng là điều mà bà Diệu lo nhất.
“Con gái, rất nhiều việc chỉ có thể đoán một trong số đó, không thể đoán hết tất cả”, bà Diệu tiếc nuối.
Cô loáng thoáng nhận biết sau đó sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng không đoán được hết, càng không thể chắc chắn kết cuộc.
Vận số đã được an bài, chỉ có thể phòng tránh, nhưng lại chưa chắc tránh được.
“Diệu Diệu, con đưa A Vu theo đi”, mẹ lo lắng cho cô.
Bà nghi ngờ rằng trong nhà con gái đã có thứ không sạch sẽ, nên bảo A Vu đi cùng để xem thực hư thế nào.
“Mẹ ơi, mẹ muốn làm A Vu bỏng chết hay sao?”, Diệu Diệu không đồng ý.
“Không sao, chỉ cần lúc Bạch Lập Nhân ở nhà thì A Vu không xuất hiện là được”, bà Diệu phất tay ra chiêu, một linh khí màu trắng theo lời chủ, bị nhập vào trong một chậu xương rồng.
“Chỗ con ở quá sạch sẽ, âm tà không thể dễ dàng vào cũng không thể chui ra ngay được, chỉ có thể để A Vu trong cây cối, để con mang theo tự do ra vào”, con ma nhỏ này ra ngoài hay không thì phải xem bản lĩnh của A Vu.
Đến để chuẩn bị xin xỏ trận phong thủy siêu mạnh, ngược lại Diệu Diệu tự dưng phải mang theo một chậu xương rồng, và một hộp đồ về nhà.
Diệu Diệu bày xương rồng kế bên chậu thủy tiên, cô lấy sợi dây chuyền hắc diệu thạch ra, nheo mắt, suy tính.
Cô bỗng nhớ ra, lấy cái này làm quà sinh nhật là ổn hơn! Vòng tay hắc diệu thạch, mười tệ một chuỗi cũng có, mấy ngàn tệ một chuỗi cũng có, tên Bạch Lập Nhân đó chắc chắn không nhìn ra giá trị thật của nó.
Hê hê.
Vì tiết kiệm được tiền mua quà sinh nhật nên Diệu Diệu sung sướng cười gian tà.
“Ding doong, ding doong.”
Chuông cửa reo mãi không ngừng.
Tiết Khiêm Quân đang định uống thuốc xong sẽ nằm nghỉ.
Gần đây cuộc họp hội đồng quản trị có mấy ông lại “tật cũ” tái phát, lặp lại chuyện cũ là ai đang chỉ đạo sai khiến phía sau, đương nhiên anh hiểu, nhưng chỉ có thể thầm tức giận mà không nổi cáu được.
Anh vạch chăn ra, bước chân hơi lảo đảo bước ra phòng khách, giữ lấy trán, nhìn qua màn hình, rồi ngẩn người.
Diệu Diệu chú ý thấy gương mặt anh có sắc đỏ thiếu tự nhiên.
Cô vừa bước vào phòng khách nhà anh đã nhíu mày.
Căn nhà anh ở là kiểu Penhouse rộng ba, bốn trăm mét vuông, bốn phương tám hướng đều nhìn thấy sông, rất hợp phong thủy, phong cảnh độc đáo tạo cảm giác thư thái.
Nhà nơi này đều là tấc đất tấc vàng.
“Căn nhà này là tự anh mua sao?”, Diệu Diệu hỏi.
“Không, dượng anh tặng”, anh cười thản nhiên.
Cả căn nhà tránh gió nên rất ngột ngạt, lại mời kiến trúc sư nổi tiếng Hồng Kông, chỉ riêng trang hoàng trong nhà đã tốn hơn ba triệu tệ, chứ đừng nói là giá trị thực của căn nhà này đã vượt quá con số hàng chục triệu.
Trong Đằng Long, anh chỉ có lương, sở dĩ tặng cho anh căn nhà này, bố dượng cũng là muốn “an ủi” anh chăng!
“Đây là một căn nhà tốt, nhưng…”
Nhưng anh và cô giống nhau, đều thuộc cực âm, vía nhẹ sức khỏe yếu, nếu dựa vào nước thì ngược lại càng dễ bị ma quỷ đeo bám.
Người mua nhà nhất thiết đã mời người tới xem phong thủy nơi đây, cũng đã suy xét tới giá trị kinh tế, nhưng lại hoàn toàn không nghĩ tới nhân tố không hợp với bát tự của anh.
Ngày sinh của anh, ngũ hành khuyết hỏa, ở cạnh “đại thủy”, tức là đốm lửa cuối cùng cũng bị dập tắt.
“Nhưng gì thế?”, Tiết Khiêm Quân bảo cô ngồi xuống chiếc ghế lười kiểu Nhật trong phòng khách, mang bộ đồ trà tới, bận rộn đun nước, chuẩn bị pha trà cho cô uống.
“Anh đừng làm nữa, đang bệnh mà”, cô vội ngăn lại.
Tay và tay, nắm lấy nhau.
Tiết Khiêm Quân khoanh chân lại, ngồi xuống ghế cùng cô.
“Sao hôm nay lại muốn đến đây?”, tuần này anh đã hẹn cô mấy lần nhưng đều bị từ chối, anh còn tưởng…
“Công ty xảy ra chút việc, em bận đến tối tăm mặt mũi”, Diệu Diệu xin lỗi, “Hôm nay là sinh nhật sếp, không cần làm thêm giờ.” Bà Bạch đã chuẩn bị bữa tối, Bạch Lập Nhân đi ăn mừng sinh nhật rồi, gần đây bị áp bức kinh khủng nên ai cũng thở phào nhẹ nhõm, vội vàng thu dọn tan sở sớm.
Hôm nay hình như đúng là sinh nhật của Bạch Lập Nhân.
Trước kia, mỗi lần sinh nhật thiếu gia đó, trong bang hội chỗ nào cũng nô nức như ăn Tết, muốn quên cũng khó.
Nên, hôm nay cô đến đây, anh thật sự ngỡ ngàng.
Anh cứ tưởng…
Xem ra, đám tin đồn trong giới kinh doanh cũng không thể tin hết.
Dưới tay cô, lòng bàn tay anh cứ ướt mồ hôi, hơi nóng tăng cao.
“Hình như anh sốt phải không?”, Diệu Diệu lo âu sờ trán anh, rồi lại sờ trán mình.
“Em xuống dưới mua nhiệt kế”, Diệu Diệu vội đứng lên, nhưng bị anh nắm tay mãi, không chịu buông.
“Không cần, lúc anh tan sở về có đi khám, chỉ ba tám độ ba, anh đã mua thuốc hạ sốt”, anh lắc đầu, nói cô biết anh không sao.
“Vậy anh uống thuốc chưa?”, Diệu Diệu hỏi.
“Đang định uống đây”, đang tính uống thì cô tới nên quên m