Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mắt Trái

Mắt Trái

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342239

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2239 lượt.

ất.
Diệu Diệu nhìn nhà bếp lạnh ngắt của anh, lại hỏi, “Anh ăn tối chưa?”
Căn nhà này quá lớn, ở một mình đúng là rất trống trải.
“Chết thật, anh quên ăn cơm rồi”, anh xoa trán.
Có lẽ đúng là bệnh thật, nắm tay cô thế này, trái tim lại thấy một cảm giác bình tĩnh, rất thoải mái.
“Không được, anh phải ăn cơm, rồi uống thuốc, nếu không sẽ xót bụng!”, bản tính hay làu bàu của Diệu Diệu đã bùng nổ.
Anh cười khẽ, “Vậy thì anh đi lấy thực đơn, em xem muốn ăn gì nhé”, đến vào giờ này, chắc cô cũng chưa ăn.
“Hay thôi, đồ ăn bên ngoài không vệ sinh, không hợp cho người bệnh”, Diệu Diệu lắc đầu.
Cô lại đứng lên, “Em xuống dưới mua ít mì, nấu cho anh ăn nhé.”
Anh hơi ngạc nhiên, cô biết nấu thật ư? Hôm đó anh còn nghĩ cô nói dối.
“Này, sao lại nhìn em như nhìn tinh tinh vậy?”, Diệu Diệu lúng túng.
Bình thường khá khiêm nhường, kín đáo, bị người ta nhìn như thế, cô không quen tí nào.
Anh cười, thu lại ánh mắt, đưa tay lấy điện thoại để gần đó, bấm một dãy số, “Chợ ở khá xa, bảo công ty vận chuyển em cần gì, cho bọn họ mang tới là được”, anh đã gọi được, đưa cho cô.
Hôm nay không hiểu vì sao mà anh cảm thấy đặc biệt cô đơn, mong có người bầu bạn.
“Anh bệnh nên nếu ăn mì sẽ dễ tiêu hóa hơn”, mỗi người một bát.
Tiết Khiêm Quân nhìn bát mì có màu nước dùng trong veo, ngon lành, hơi thẫn thờ.
Cúi đầu, anh ăn một miếng.
Mùi vị quả nhiên đậm đà tươi ngon, mì bên ngoài nấu không thể có mùi vị và màu sắc như thế này.
“Sao em làm được? Lợi hại quá!”, anh đã nấu mì hai mươi mấy năm, cũng không nấu nổi mùi vị này.
Nếu không phải tận mắt thấy cô xuống bếp, chắc anh không thể nào tin được.
“Tay nghề của em rất bình thường mà”, Diệu Diệu hơi ngượng ngùng, “Anh thấy nước dùng ngon là vì em dùng xương ống heo để nấu đó…”
Cô giỏi nấu mì, vì ăn một mình thì nấu mì nhanh gọn hơn.
Ăn xong, Diệu Diệu đi rửa bát.
“Anh nghỉ đi, nhớ lát nữa uống thuốc, em về trước nhé”, Diệu Diệu cầm túi.
Tiết Khiêm Quân ngồi ở bàn ăn, lặng lẽ nhìn cô.
Đến khi Diệu Diệu sắp ra khỏi cửa, cuối cùng anh hỏi, “Tối nay em không hẹn ai thật à?”
Có lẽ là thăm dò, có lẽ là muốn chắc chắn lần nữa.
“Không ạ”, ai mà hẹn cô chứ, bạn trai bệnh rồi còn gì.
Diệu Diệu không hiểu, tại sao anh lại hỏi thế.
Có được câu trả lời chắc chắn, anh cười nhẹ nhõm, “Diệu Diệu, nếu không hẹn ai thì ở lại với anh chút đi.”
Hóa ra, cô không cần chạy đi mừng sinh nhật với Bạch Lập Nhân.
Diệu Diệu gật đầu, vì cô cảm thấy hôm nay, nụ cười của anh thực ra có phần trống rỗng.
Cô quay lại, Tiết Khiêm Quân nắm tay cô, hai người không ngồi sofa mà tiếp tục ngồi trên cái ghế kiểu Nhật đó.
Diệu Diệu vẫn như trước, khoanh chân ngồi trên đó, nhưng lần này Tiết Khiêm Quân lại cong người, đầu từ từ gối lên đùi cô.
Trong tích tắc, Diệu Diệu giật mình không dám động đậy.
Nhưng anh không hề làm gì tiếp theo, chỉ dịu dàng dựa vào chân cô.
“Diệu Diệu, cảm ơn em hôm nay đã đến đây.”
Lần đầu, có người đến lúc anh bệnh, hỏi anh uống thuốc chưa. Lần đầu, có người nấu mì cho anh ăn.
Anh xưa nay rất mạnh mẽ, từ nhỏ đã không cần ai chăm sóc. Nhưng mỗi lần đau ốm, anh luôn cảm thấy đặc biệt cô đơn.
Anh lại như trẻ con, cũng mong có người nhìn anh yêu thương, giống ánh mắt dịu dàng khi nhìn con trai của mẹ Bạch Lập Nhân.
“Anh ngủ đi, em ở cạnh anh”, sờ trán anh, vẫn nóng hổi, Diệu Diệu khẽ nói.
“Ừ”, anh gối lên đùi cô.
Mọi thứ, rất lặng lẽ, cũng rất ấm áp.
Mấy phút sau, anh nhắm mắt, cuối cùng khẽ hỏi, “Diệu Diệu, gần đây em… có thấy không khỏe không?”
“Không ạ”, Diệu Diệu lắc đầu.
“Ừ, không sao là tốt. Mẹ em nổi tiếng trong nghề này, cho dù… anh thực sự không nên… lo cho em”, anh nói rất khẽ, như đang lẩm bẩm.
Hử?
“Sao anh lại biết mẹ em là…”, Diệu Diệu thắc mắc.
“Tiểu Ứng nói”, anh vẫn nhắm mắt, đáp.
Sao Tiểu Ứng biết? Diệu Diệu nhớ cô chưa từng nói cho đồng nghiệp biết! Lẽ nào Tiểu Vĩ nhiều chuyện, kể cho đồng nghiệp nghe? Dù sao mấy người bạn trong ký túc xá đều biết nghề của mẹ cô, Tiểu Vĩ trước kia từng yêu Hiểu Vũ, nếu biết thì cũng không lạ.
“Khiêm Quân, anh đừng ở nhà này nữa được không?”, dù biết khả năng không lớn nhưng Diệu Diệu vẫn khuyên.
“Tại sao?”, anh hỏi rất khẽ, rất dịu dàng, như không muốn phá vỡ sự yên tĩnh này.
Vì, gần đây có thứ không sạch sẽ.
Không phải cô bé kia.
Cô bé mũm mĩm đó tuy có tâm nguyện chưa dứt, nhưng oán khí không lớn.
Đêm đã về khuya, mắt cô có thể trông thấy gần căn nhà, còn có những con ma khác.
Ven sông là nơi dễ xảy ra chuyện nhất, đương nhiên sẽ có rất nhiều con ma chết đuối muốn tìm thế thân.
“Bát tự của anh khá nhẹ, nên căn cứ theo bát tự ngày sinh mà tìm nơi sạch sẽ ở. Hoặc là khu dân cư đông đúc thì có thể hợp hơn”, cô khẽ nói.
Anh im lặng, rất lâu.
Sau đó, anh khẽ cười: “Không sao, dù gì anh cũng chỉ là phận ở nhờ, mọi thứ đều không phải của anh, chẳng có gì để kén chọn.”
Diệu Diệu ngẩn người.
Gương mặt hay cười ấy, vì sao lúc này trong mắt cô, nụ cười lại có vẻ đau đớn như vậy.
“Tiết Kh


pacman, rainbows, and roller s