Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341548
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1548 lượt.
cho giây phút tình cảm trào dâng này kéo dài mãi mãi và đừng nhắc với anh Dĩ Mạch đã là quá khứ.
Dĩ Mạch đau đến toát mồ hôi, cô thậm chí còn cảm thấy hơi lạnh của dao kéo chọc vào da thịt mình, nhưng cô không dám động đậy, không dám la hét. Cô sợ mình chỉ cần cựa một cái là sẽ khiến Mộ Hàn tỉnh lại, đây là vòng tay cô đã mong chờ suốt sáu năm qua. Dù cô biết rằng giờ khắc trong vòng tay này vô cùng ngắn ngủi, nhưng vẫn tham lam hơi ấm đó. Lúc này cô không có Thiều Trì, anh cũng chưa từng nhớ đến Kim Eun Chae. Chỉ trong giây lát này, họ cảm thấy có nhau.
Sáu năm, đến khi cô tưởng mình có thể quên đi, thì lại nhận ra ký ức không những không bị thời gian xóa nhòa mà trái lại bị mài giũa sâu sắc hơn. Giờ đây cô mới hiểu, Mộ Hàn từ lâu đã chiếm trọn trái tim cô, khiến cô không thể bước ra khỏi quá khứ.
Có lúc cô cũng tự hỏi, Vân Mộ Hàn rốt cuộc có gì tốt? Anh độc đoán kiêu căng, anh làm tổn thương cô, khiến cô đau đớn, khiến cô hạnh phúc, khiến cô vụn vỡ. Dù Mộ Hàn không phải là hình mẫu lý tưởng trong mắt cô nhưng lại là tình yêu đầu đời của cô. Cô đã từng đọc ở đâu đó câu nói: Trong cuộc đời ai là thạch tín, ai là mật ngọt cho em.
Có lẽ Vân Mộ Hàn chính là thứ độc dược đó, nhưng cô thản nhiên cười mà uống, thấy ngọt như đường.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Dĩ Mạch có thể cảm thấy hơi lạnh của nước truyền chảy vào trong huyết quản. Cô chưa từng có lúc nào hy vọng như lúc này, hy vọng thời gian trôi chậm lại. Nhờ truyền nước, Dĩ Mạch đã tỉnh ra nhiều, cơn sốt cũng hạ xuống, cô cúi đầu, vẻ ủ rũ chống chếnh.
“Truyền xong chai này là ra viện được rồi, nhớ không được để nước dây vào vết thương, hằng ngày đến thay băng đúng giờ. Rõ chưa!”. Trần Sở Dương cáu kỉnh dặn.
“Rõ rồi, mợ Trần, nhiều lời quá”. Dĩ Mạch đưa mắt lầu bầu.
“An Dĩ Mạch, chớ có chọc tức tôi, chớ có rủa thầm tôi trong bụng, nếu không lần sau thay băng, tôi sẽ cho cô biết tay. Tôi đến phòng thuốc đây, cô ngoan ngoãn nằm truyền nước nhé”.
“Đi mau, đi mau, chưa thấy bác sĩ nào dữ như anh”. Dĩ Mạch vênh mặt trêu Trần Sở Dương, bỗng nhớ ra Mộ Hàn vẫn đang ngồi bên cạnh, cô đỏ mặt ngượng ngập.
“Đang mưa, em có mang theo ô không?”. Mộ Hàn không hề để ý đến vẻ mặt kỳ quặc của cô, anh vỗ nhè nhẹ lên đầu cô.
“Ai mà nhớ được, ông trời cũng thật là, sớm không mưa muộn không mưa, cứ chờ em ra khỏi cửa liền mưa”. Dĩ Mạch bực bội bĩu môi, cô nàng này quên mang ô lại còn đổ tội ông trời, bao nhiêu năm rồi vẫn xấu tính như đứa trẻ con.
“Không hiểu nổi phóng viên bọn em vây cổng bệnh viện vui lắm à? Phỏng vấn quan trọng hơn sức khỏe sao? Ngấm mưa ốm thì làm thế nào?”. Mộ Hàn khẽ trách, “Chờ lát nữa anh đưa em về”.
“Vâng”. Dĩ Mạch lơ đễnh đáp, trong bụng cảm thấy vui vui, cô đưa mắt nhìn Mộ Hàn nhưng chỉ thấy nét mặt anh lạnh nhạt, hoàn toàn không phấn khích như cô.
Vân Mộ Hàn nhìn nét mặt thay đổi của Dĩ Mạch, đang phấn khởi hoạt bát chuyển sang ỉu xìu xìu. Cô nàng này vẫn hệt như trước không hề biết che giấu cảm xúc của mình, vui buồn đều lộ hết ra ngoài mặt. Thật không hiểu nổi với cái tính cách này của cô làm thế nào đứng vững trong xã hội. Chính anh trước kia cũng đã bị bộ dạng này của cô cuốn hút. Đôi mắt trong sáng không chút bụi trần ấy... vẫn như ngày xưa.
Chỉ là, anh càng lúc càng khó hiểu, cô nàng giản dị như tờ giấy trắng, sao lại nhẫn tâm chà đạp anh? Làm sao cô có thể vừa mang vẻ ruột để ngoài da vừa làm tổn thương Kim Eun Chae? Rốt cuộc thì cô ta ngụy trang quá giỏi hay là anh nhầm lẫn chuyện gì đó?
Vì anh vì em
Nếu trên đời này không còn An Dĩ Mạch, thì cũng không còn Vân Mộ Hàn.
Không để tâm đến sự phản đối của Dĩ Mạch, Mộ Hàn dứt khoát không chịu để cô đặt chân xuống đất, anh ngang nhiên bế cô lên xe. Nhìn cái chân bị băng kín của cô, anh vừa thấy thương vừa thấy buồn cười. Dĩ Mạch nhìn thấy nụ cười trong đôi mắt anh thì mặt thoắt đỏ bừng, cô ngượng nghịu quay đầu đi, hờn dỗi mặc kệ anh. Dần dần thấy thấm mệt, cô ngoẹo cổ ngủ luôn. Vân Mộ Hàn cài dây an toàn cho cô, có lẽ do quá mệt cô chỉ khe khẽ ừm một tiếng, quay người lại ngủ tiếp. Mộ Hàn lái xe thật chậm, chỉnh cho điều hòa chạy thật nhẹ để cô ngủ yên.
Trong xe rất yên tĩnh, chỉ có tiếng mưa rơi đều đều ngoài cửa xe. Dĩ Mạch ngủ rất ngoan, hàng mi cô rất dài, khi nhắm mắt trông thanh thản như thiên thần. Dĩ Mạch mím môi, tìm kiếm chỗ dựa theo thói quen, dây an toàn khiến cô thấy khó chịu, nhưng cô vẫn không tỉnh. Cô tựa vào cửa xe, co người lại.
Mộ Hàn cố gắng lái xe chậm hết mức, qua bến sông anh dừng xe lại. Nhân viên thu ngân gõ gõ lên cửa sổ, Mộ Hàn giơ ngón tay trỏ, làm động tác giữ im lặng. Anh trả tiền gửi xe, ra hiệu cho người thu phí không cần trả lại.
“Anh là mạng thủy, em là mạng hỏa, làm thế nào đây? Chúng ta không hợp nhau rồi”.
“Ừm, thế có nên chia tay không?”. Mộ Hàn nhịn cười, thấy cô lo lắng chau mày. Đúng là con gái, mấy thứ vớ vẩn ấy mà cũng tin.
“Chúng ta cả đời này cũng không rời xa nhau. Anh chớ có mơ rời khỏi em!”. Dĩ Mạc