Viên Viên Bảo Bối Anh Xem Em Chạy Đi Đâu
Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341572
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1572 lượt.
sợ kim tiêm”.
“Em nghe thấy anh mắng y tá, anh chưa bao giờ nổi giận như thế cả, là em làm anh không vui. Sau khi anh đi thì trời bắt đầu mưa. Mỗi lần trời mưa em đều cảm thấy như mình mất tất cả. Em tưởng anh không quay lại nữa. Thiều Trì, em không cố ý đâu. Em chỉ muốn ngồi đây nhìn anh đi qua đi lại, Thiều Trì... xin lỗi anh”.
Giọng nói của Dĩ Mạch khe khẽ, trong vẻ yếu ớt ẩn chút mạnh mẽ. Cô đã sớm quen bị người khác làm tổn thương, cũng đã quen tự mình chữa trị. Vết thương nhiều năm đã thành sẹo, lần này đám phóng viên đó lại tàn nhẫn động đến khiến cô lại một lần nữa đau đớn khôn nguôi. Nhưng dù có đau đến mấy thì cô cũng vẫn tự hồi phục được. Trước đây, cô không bao giờ xin lỗi, còn bây giờ rõ ràng là anh hiểu lầm cô, vậy mà cô lại vội vàng xin lỗi anh trước. Cô lo lắng bất an như vậy khiến anh xót xa, khiến anh ân hận vì sự lỗ mãng của mình vừa rồi.
Thiều Trì lấy áo khoác choàng lên vai cô, anh lo cho cô quá nên mới mất bình tĩnh. Cô sợ sự mất mát, anh cũng nào có khác gì. Cô ngồi trước cửa kính, hình ảnh đó tựa như cô đang ở một thế giới khác, hư ảo, mơ hồ, dường như lúc nào cũng có thể bị gió thổi tan.
“Là anh sai, là anh không cho em lòng tin. Dĩ Mạch, em phải tin, chỉ có em rời bỏ anh, còn anh, vĩnh viễn không bao giờ rời bỏ em. Bất kể là sống hay chết, anh cũng sẽ là người ra đi sau cùng”. Anh kiên định nói, nói cho cô nghe, cũng là nói cho bản thân mình.
Dĩ Mạch khẽ ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt sắc nét của anh, đôi mắt đẹp, ánh nhìn kiên định ẩn náu trong đôi con ngươi sâu thẳm. Ngọn lửa thiêu đốt nơi đáy mắt anh khiến cô vội đưa mắt sang chỗ khác, cô lại nhìn ra bên ngoài, chiếc ô của một đứa bé bị gió thổi lật ngược, còn đứa trẻ hớt hải đuổi theo chiếc ô đã bị biến dạng, cô bỗng bật cười, thế giới này, đẹp là thế.
Cô thấy may mắn, anh yêu cô và đã thề ước sống chết bên nhau.
Hồi bé xem Mẫu Đơn đình(*), những ca từ của Thương Hiền Tổ làm cho cô cảm động phát khóc. Nhất là câu “Tình yêu không biết khởi nguồn từ đâu, một khi đã yêu thì sâu đậm vô cùng. Người dương gian, kẻ địa hạ. Người sống không thể ra đi, người chết không thể hồi sinh, lưu luyến không rời là cũng bởi chữ tình không được như ý nguyện”.
(*) Một vở ca kịch Trung Quốc do tác giả Thương Hiền Tổ đời Minh sáng tác.
Tình yêu không biết khởi nguồn từ đâu, một khi đã yêu thì sâu đậm vô cùng. Cô chính là thứ tình sâu đậm của anh. Hơi ấm lan tỏa trong tim, cô không còn run rẩy nữa, không còn sợ giá lạnh nữa. Hóa ra cô vẫn chưa quên, cô vẫn có thể yêu thêm lần nữa.
Thiều Trì ngạc nhiên, không biết sao tự nhiên cô lại cười. Cô nhìn anh, ánh mắt long lanh.
“Dĩ Mạch...”.
Anh thận trọng gọi cô.
“Thiều Trì, cái nhẫn đó của anh thật sự không còn ý gì khác sao? Nhẫn nước ngọt em tặng anh là có ẩn ý đấy”.
“A...”. Anh ngây người, không hiểu cô định nói gì.
“Thiều Trì, mình cưới đi”.
Mưa ngoài cửa sổ vẫn tiếp tục rơi, tiếng cô hòa cùng tiếng gió nghe thật hư ảo, nhưng trong tim Lục Thiều Trì, năm từ đó rất rõ ràng.
Cô không nhắc lại.
Anh cũng không cho phép cô nghĩ lại.
“Thiều Trì, mình cưới đi”. Cô nhắc lại lần nữa.
“Không được”. Anh cười trả lời.
“Sao?”. Lần này đến lượt cô ngẩn ra.
Ngốc ạ! Vì anh còn chưa cầu hôn em mà.
Gươm đã tuốt, cung đã giương
Dĩ Mạch thích đồ ngọt, thích nước uống có gas, thích bồ câu, thích chơi trò RPG, những ý thích này của cô đã từng chỉ thuộc về anh, chỉ anh mới được biết. Nhưng giờ đã không còn như vậy nữa, người đàn ông ấy hiểu rõ cô hệt như anh ngày xưa, anh ta đã trở thành tình yêu mới của cô.
Mặc dù không hẹn được giới truyền thông, nhưng việc của Dĩ Mạch về cơ bản đã xử lý xong. Lục Thiều Trì nói chuyện vui vẻ với Cục trưởng Cục Tuyên truyền thành phố Vân Trạch, ông ta nhanh chóng nhận lời trấn an dư luận, còn bảo đảm từ nay sẽ không có ai lôi chuyện trước kia của Dĩ Mạch ra đăng báo nữa.
Lúc hai người ra khỏi Quân Duyệt, có mấy người tiến đến chào hỏi. Cục trưởng giới thiệu từng người với anh, đây là Lương Cục trưởng Cục Tin tức thành phố, vị kia là giám đốc Dương của đài truyền hình, vị này là ông chủ Vương của báo Đô thị, còn có vị này là tổng biên tập Giang của tạp chí Giải trí.
Ánh mắt của Lục Thiều Trì lạnh nhạt lướt qua những người ấy, họ đều là những người vừa thoái thác bận quá không đến ăn cơm với anh được giờ đều đang ở Quân Duyệt, không biết là đến gặp mặt nhân vật tầm cỡ nào đây? Mấy người đàn ông nhìn thấy Lục Thiều Trì thì có phần ngượng ngập, lại thấy Cục trưởng Cục Tuyên truyền đi bên cạnh anh, sắc mặt ngượng ngùng còn pha chút hoảng hốt. Lục Thiều Trì nhếch mép cười, làm ra vẻ như không để ý đến sự bứt rứt của họ, anh lịch sự bắt tay họ, nở nụ cười thân thiện.
“Chào anh, tôi là Lục Thiều Trì”. Lục Thiều Trì nắm lấy tay anh ta, bàn tay trong vô thức siết mạnh, đối phương cũng không khách khí lặng lẽ đáp trả. Lần trước gặp người đàn ông này là ở trước thang máy bệnh viện. Lục Thiều Trì nhìn anh ta, người này mặt mũi thanh tú cuốn hút, khuôn m