Tác giả: Dung Quang
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1342094
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2094 lượt.
loại quần áo bình thường Tần Chân mặc, kế đó lại phát triển đến món ăn yêu thích, cuối cùng lại chuyển đến việc có nhận xét gì về phong cách thiết kế của Trình Lục Dương.
Tần Chân thành thật nghe lời người lớn, hỏi gì đáp nấy, thái độ thành khẩn.
Tuy cô cũng không biết trong đầu của mẹ Trình Lục Dương có tính toán gì, dù sao thì binh tới tướng đỡ, nước tới đất ngăn, gặp lúc ra tay phải ra tay, lúc khói lửa vẫn xông pha chín châu. (lời bài hát “Hảo hán ca”)
Cuối cùng của cuối cùng, Lục Thư Nguyệt bỗng bật cười, nháy mắt với cô, thay đổi cách xưng hô, mở miệng gọi một tiếng “Chân Chân”, suýt nữa là dọa chết Tần Chân.
Bà nói: “Bởi vì là lần đầu tiên gặp mặt, bác cũng không biết cháu là cô gái thế nào cho nên mới nói hơi nhiều chút, hi vọng con đừng để bụng.”
Tần Chân vội vàng lắc đầu: “Không để bụng, không để bụng.”
“Chắc hẳn cháu cũng biết, Lục Dương lúc nhỏ không ở cùng với các bác cho nên quan hệ với các bác …”
Tần Chân vội gật đầu: “Cháu hiểu, cháu hiểu mà.”
Lục Thư Nguyệt dừng một chút rồi lại nói: “Là mẹ, bác vẫn luôn tự trách vì trước kia đã không làm tròn nghĩa vụ của một người mẹ, những năm gần đây bác luôn muốn bù đắp, nhưng tính tình Lục Dương bướng bỉnh, không chịu cho các bác cơ hội để hòa giải. Nhưng mà chuyện cưới xin của con cái, bác vẫn rất chú trọng, không hi vọng nó lầm đường lạc lối, để rồi sau này phải chịu khổ. Cho nên lúc nãy trong lời nói có chỗ nào làm cháu không vui, mong cháu đừng để trong lòng.”
Tần Chân lại bắt đầu gật đầu: “Vâng ạ, vâng ạ.”
Lục Thư Nguyệt bị vẻ siêu cấp ngoan ngoãn của cô làm cho vui vẻ mà bật cười: “Cháu đừng gò bó thế, lúc nãy bác nói tiêu chuẩn chọn vợ của Lục Dương cứ không ngừng hạ xuống, thật ra còn có đoạn sau.”
Tần Chân rốt cục cũng không hùa theo nữa mà hỏi: “Đoạn sau là gì thế ạ?”
Lục Thư Nguyệt cười híp mắt nhìn cô: “Mặc dù thoạt nhìn thì tiêu chuẩn chọn vợ cứ không ngừng giảm xuống nhưng tình cảm bỏ ra cũng ngày càng tăng lên. Trước kia nó chưa từng dẫn bạn gái về nhà, cũng tuyệt đối sẽ không chủ động muốn chăm sóc đối phương, mà nay –”
Bà kéo kéo chiếc áo ngủ của Trình Lục Dương trên người Tần Chân, rồi lại chỉ chỉ về hướng phòng ăn, cuối cùng thì sờ sờ vào bốn góc bàn trà bởi vì lo lắng Tần Chân khi nhảy sẽ bị đụng vào nên đã được chủ nhà dùng vải mềm thật dày bao lại.
“Cháu thích nó cỡ nào bác tạm thời chưa xác định được, nhưng nó để ý tới cháu rất nhiều, người làm mẹ không thể không nhìn ra.”
Nụ cười của Lục Thư Nguyệt mĩ lệ mà dí dỏm: “Chân Chân, bác không phải là phụ huynh cổ hủ gì nên sẽ không quá chú trọng đến chuyện môn đăng hộ đối, kim đồng ngọc nữ gì gì đó, không có gì quan trọng hơn là hai đứa thật lòng thương yêu nhau. Chỉ là bác nhắc trước cháu một câu, cho dù bác không phản đối, cháu vẫn còn chín chín tám mươi mốt từ một cửa ải khó khăn phải vượt qua, cha của Lục Dương –”
Trong ánh mắt hơi hoảng sợ của Tần Chân, mẫu thân đại nhân lại nói với giọng điệu thương xót vô cùng bí hiểm: “có thể còn khó hơn bác nhiều.”
Loại ánh mắt này…….
Loại giọng điệu này…………
Loại biểu cảm này………..
Bà Lục Thư Nguyệt, Trình Viễn Hàng có thực sự là người chồng trong hộ khẩu của bà không? Khẳng định không phải là con dâu nuôi từ bé được mua từ vùng núi xa xôi chứ?
Lục Thư Nguyệt không vội đi mà ngược lại rất tự nhiên trò chuyện với Tần Chân, Tần Chân cả người không thoải mái, đặc biệt là trong lúc đối phương nhìn thế nào cũng xinh đẹp, mà bản thân cô thì nhìn thế nào cũng thấy kinh hãi.
Cô mượn cớ đi toilet, từ chối sự giúp đỡ của Lục Thư Nguyệt, một mình nhảy từ từ vào toilet, đóng cửa lại, gọi điện thoại cho Trình Lục Dương.
Trình Lục Dương đang ở trong phòng họp, lúc nói đến trọng điểm thì điện thoại di động cứ rung ù ù.
Anh dừng lại, cúi đầu nhìn một cái, phân vân vài giây đồng hồ rồi vẫn tắt máy.
Ngẩng đầu lên như không có việc gì, tiếp tục nói được hai câu thì điện thoại di động lại vang lên tiếp.
“Mẹ anh tới!” Tần Chân mặt như đưa đám, chỉ từ giọng nói cũng có thể hình dung được biểu cảm phong phú sinh động của cô lúc này.
“…” Vẻ mặt Trình Lục Dương kỳ quái đơ trong ba giây, kế đó thì hung dữ phun xối xả: “Mẹ anh tới và em sắp chết thì có liên quan gì? Không lẽ mẹ anh cầm dao tới?”
Có kiểu nói chuyện như vậy sao? Có kiểu nói chuyện giật gân dọa người như vậy sao? Trêu chọc anh như vậy rất thú vị phải không?
Trình Lục Dương tức giận quát cô: “Mẹ anh tới em liền khóc như trời sập muốn anh tới cứu em, nếu là cha anh tới, có phải em muốn anh chuẩn bị tốt quan tài nhặt xác cho em không hả?”
“Hiện nay đang thịnh hành hỏa táng, cần quan tài làm gì?” Người ở đầu bên kia không biết xấu hổ thấp giọng nói với anh.
“Tần Chân!” Giọng anh lập tức trở nên hung dữ.
Tần Chân giờ mới phát giác mình đang cầu xin người, hình như không quá thích hợp chọc giận anh, thế là mau chóng xuống nước năn nỉ anh: “Anh có thể về gấp không? Em thấy em sắp không cầm cự được rồi!”
“Mẹ anh là hổ sao?”
“Còn đáng sợ hơn hổ, c