XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Minh Tinh Kiêm Tổng Giám Đốc

Minh Tinh Kiêm Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341532

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1532 lượt.

giường, một chàng trai anh tuấn phi phàm còn đang chìm vào trong giấc ngủ, tuấn nhan thỏa mãn, khóe miệng có chút nhếch lên. Nằm ở trên anh chính là một cô gái tuyệt mỹ, vì cô vô tình lắc lư nên chiếc mền bao trùm trên thân thể tuột xuống, lộ ra da thịt trắng hồng của cô.
Dương cương cùng âm nhu, hai thân hình xích lõa chặt chẽ kết hợp một chỗ khiến người ta đỏ mặt, tim đập trống ngực.
Tư Vũ chậm rãi mở to mắt, thân dưới làm giác khó chịu làm cô bất giác nhíu mày, cô phát hiện khuôn mặt mình đang kề sát trên lồng ngực của ai đó, ngực mình bị ép chặt với cơ bụng rắn chắc, điều muốn làm cô khóc thét lên là một vật cực cứng và nóng đặt tại chỗ tư mật của mình….lại còn đang nhẹ nhàng đập.
Đầu óc lập tức trở nên tỉnh táo, hình ảnh của tối qua từng cảnh đều hiện lại trong ký ức cô, không cần nhìn mặt, cô biết rõ chủ nhân của thân dưới này là ai.
“A!” Tiếng kêu đau đớn của Trạc Thác lập tức truyền ra, gương mặt nhíu lại, thống khổ la hét: “Vũ nhi, em…… Em thật nham hiểm, em hận anh đến mức đó ư, muốn lấy mạng anh à?”
“Tôi…..” Thấy anh đau đớn đến nỗi mặt mũi nhíu chặt, Tư Vũ mới ý thức được rằng mình đã dùng quá nhiều sức; nhưng nghĩ tới hành vi đáng giận kia, cô nhịn xuống cảm giác đau lòng, hờn dỗi: “Đáng đời, đây là hậu quả của việc hèn hạ.”
“Vậy em có thể trừng phạt anh bằng cách khác mà, em biết rõ đây là mệnh căn tử của anh, cũng là tương lai, suối nguồn khoái hoạt của em, em ra tay như thế không lo về sau nhỡ có chuyện gì thì em sẽ làm nó bị gãy sao, làm sao em có thể tìm nó tính phúc đây?” Anh nhẹ nhàng vỗ về hạ thể đau nhức và oán trách.
“Ngươi…..Ta mới không thèm tính phúc đấy. Chặt đứt đi là chuyện của ngươi, ta muốn ngươi sống không bằng chết. Trên đời này đâu phải chỉ có mình ngươi là đàn ông, tính phúc của ta và ngươi không liên quan!” Thấy anh đau muốn chết đến nơi lại còn chọc ghẹo mình, Tư Vũ chẳng nể nang gì nói, không nghĩ ngợi gì mà đả thương người khác.
“Vũ nhi…….” Trạc Thác muốn đứng dậy đuổi theo nhưng hạ thể đau đớn khiến anh không thể động đậy.
Người phụ nữ này thật không có lòng, từ nó chính là khắc tinh của anh, lần nào cũng dùng sức mạnh như vậy, thật là muốn chặt đứt căn mệnh của anh mà. Lần trước khiến anh đau nhức cả một đêm, may nhờ có thái y với y thuật cao mình, hơn nữa ở hoàng cung có nhiều thuốc quý nên anh mới hồi phục nhanh như vậy. Nhưng, nếu cứ tiếp tục như vậy thì dù có thuốc tốt hay thái y thì cũng không thể giúp được anh.
Anh bất lực nằm trên giường, nghĩ đến tình huống bi thảm của mình bị biến thành không có năng lực, ảm đạm hao tổn tinh thần, gương mặt đầy ưu phiền, bất lực và sợ hãi.
Đột nhiên Tiểu Lý Tử xuất hiện ở cửa, hắn khiếp đảm khẽ gọi Trạc Thác, sau khi gọi vài cái không thấy trả lời, do dự một lát hắn liền lặng lẽ đi vào phòng, đến trước giường nói với người đang trầm tư với giọng sợ sệt: “Điện hạ……. Điện hạ….”
Trạc Thác mở mắt nhìn hắn, không còn kiên nhẫn nói: “Có chuyện gì sao?”
Tiểu Lý Tử bị khuôn mặt ảm đạm làm cho phát sợ, nhưng nghĩ đến việc khẩn cần bẩm báo liền kiên trì nói: “Nô tài tới để nhắc điện hạ, hôm nay phải cùng hoàng thượng đến Không Động Tự cầu phúc, chỉ còn hai canh giờ nữa là phải lên đường rồi.”
Đúng rồi! Hai ngày nay đều lo tìm lại niềm vui cho Vũ nhi, việc quan trọng của quốc gia lại quên mất. Ayy, người phụ nữ này thật không có tim, không chịu tha thứ cho mình gì cả, tự mình trở lại bình thường là không thể nào. Anh thở dài một hơi, xoay người ngồi xuống rồi nói: “Tiểu Lý Tử, hầu bổn điện hạ thay quần áo!”
Tiểu Lý Tử cung kính lên tiếng, sau đó cầm quần áo trên giường, mặc từng thứ vào người anh.
Sau đó, được thái y dùng thuốc trợ giúp, Trạc Thác mang theo đau đớn mà đi cùng các đại thần và Trạc Thác đế rời khỏi hoàng cung đi cầu phúc.
“Cái gì?” Tư Mã Tước kinh ngạc nhìn Tư Vũ “Vong Ưu, nàng sao vậy? Tại sao nàng lại quyết định vội vàng như thế?”
“Tôi…………. Không có gì cả. Chỉ là đột nhiên nhớ nước Nguyệt Ký, rất nhớ cuộc sống ở hoàng cung đó.” Tư Vũ lúng túng nói.
Nghe cô nói vậy, trong lòng Tư Mã Tước dâng lên cảm giác vui mừng, nghĩ rằng cô muốn sống cùng mình nên không hỏi nhiều, không chút do dự nói: “Được, hôm nay chúng ta lên đường trở về. Hiện giờ chúng ta đến xin cáo từ với Trạc Thạc đế.
Không lâu sau họ đến cung Càn Thanh, được thái giám bẩm báo và dẫn dắt, rốt cục cũng tiến vào đến đại điện, nhưng tiếp kiến họ không phải Trạc Thạc đế mà là Âu Dương Nhược Vũ.
Nhược Vũ tò mò nhìn họ, nhẹ nhàng hỏi: “Tư Mã thái tử, Vong Ưu cô nương, xin hỏi các người tìm hoàng thượng có chuyện gì?” Bình thường khi Trạc Thạc xuất cung, tất cả mọi chuyện đều giao cho Nhược Vũ giải quyết.
Tư Mã Tước cung kính nhìn bà nói: “Quý phi nương nương, nước Nguyệt Ký có chuyện đột xuất cần chúng tôi phải về nước để giải quyết, vì thế nên chúng tôi đến để từ biệt với hoàng thượng.”
Nhược Vũ sợ hãi, âm thầm đánh giá Tư Vũ một lát rồi nói: “Hôm nay là ngày hoàng thượng và thái tử đến Không Động Tự để cầu ohusc, hai ngày sau sẽ trở về, hay hai người hãy chờ thêm hai ngày nữa đi. Hai ngày nà