Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341533
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1533 lượt.
y, bổn cung sẽ phái người đưa hai vị đi ngắm danh lam thắng cảnh ở triều ta.”
Khuôn mặt Tư Vũ hiện lên một tia khác thường, nhưng sau đó lại nhanh chóng bình tĩnh trở lại, áy náy nói: “Đa tạ ý tốt của nương nương, nhưng chúng tôi phải về nước gấp, lần sau có cơ hội chắc chắn sẽ lại đến!”
“Vong Ưu cô nương, xin hãy suy nghĩ kỹ, không nhất thiết phải khách khí, đừng làm mình về sau phải hối hận. Được không?” Nhược Vũ càng nghĩ càng khẳng định ‘Việc gấp về nước’ chỉ là nguyên nhân, họ vội vã rời đi là vì Tư Vũ!
“Vong Ưu không biết nương nương có ý gì, chúng tôi thật sự là có việc gấp nên cần phải rời khỏi ngay lập tức! Xin nương nương hãy thay chúng tôi nói lời xin lỗi tới hoàng thượng! Chúng tôi phải lập tức lên đường, xin cáo từ!” Nói xong cô cúi đầu cung kính với bà, gật đầu với Tư Mã Tước rồi xoay người đi.
Tư Mã Tước ngờ vực nhưng thấy cô vội vàng đi mất nên cũng nhanh chóng cúi đầu từ biệt với Nhược Vũ rồi đuổi theo.
Nhìn họ rời đi, lòng Nhược Vũ nóng như lửa đốt. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, bà chắc chắn họ rời đi không phải vì quốc gia đại sự. Nhất định là có liên quan đến Thác nhi, rốt cục Thác nhi đã làm gì Tư Vũ, tại sao con bé lại vội vàng về như thế? Ayyy, hôm nay Thác nhi lại không có trong cung, mình phải làm gì đây? Phải làm sao để ngăn họ rời khỏi? Thông minh như Nhược Vũ nương nương cũng phải nếm trải cảm giác không biết phải làm sao như thế này!
Tại cửa hoàng cung trang nghiêm yên lặng đang diễn ra một màn từ biệt cảm động.
“Hoàng huynh, tại sao lại trở về vội vã như vậy? Không phải nói chờ Noãn Ngọc động phòng rồi mới đi sao? Thời gian động phòng chỉ còn có hai ngày nữa.” Noãn Ngọc lưu luyến không nỡ nhìn anh, vừa nghe được tin Trạc Thác đi xa rồi nghe tin hoàng huynh phải về nước, tình yêu và tình thân đều đột nhiên rời khỏi mình làm cô cảm thấy rất khổ sở.
Cô biết vì Trạc Thác không có năng lực nên dù là sau hau ngày nữa thì anh cũng không thể thật sự động phòng với mình, nhưng đó là nghi thức tối thiểu, cô muốn huynh trưởng của mình tận mắt thấy mình hoàn thành nghi thức đó, hi vọng được anh chúc phúc khi trở thành ‘người của Trạc Thác’.
“Noãn Ngọc ngoan, nếu như không phải có việc gấp thì hoàng huynh cũng không nỡ về sớm như vậy. Hoàng thượng và quý phi nương nương rất tốt, thái tử cũng sẽ đối xử tốt với muội. Từ nay về sau muội chính là phu nhân, không được cố chấp, tùy hứng như trước kia nữa, phải nhẫn nại để hòa hoãn, lấy đại cục làm trọng, nhất định phải trở thành Tần phi hậu cung khiến dân chúng kính trọng, làm hoàng thượng và quý phi vui mừng, làm thê tử mà thái tử yêu thương, làm công chúa nước Nguyệt Ký chúng ta vẻ vang, được không?” Đối với muội muội từ nhỏ được nuông chiều này làm anh rất lo lắng, nhưng vì điều trong lòng nên anh nén đau thương mà rời đi.
Noãn Ngọc ngoan ngoãn gật đầu sau đó quay người nhìn về phía Tư Vũ, trầm mặc nói: “Vong Ưu tỷ tỷ, tuy cuối cùng tỷ vẫn không đồng ý yêu cầu của muội, nhưng vẫn phải cám ơn tỷ. Nếu như Noãn Ngọc có gì mạo phạm hoặc khiến tỷ trở nên khó nghĩ thì cho muội xin lỗi.”
Nhìn cô như vậy không biết tại sao Tư Vũ cảm thấy khổ sở, áy náy “Noãn Ngọc, thực xin lỗi!!! Muội là cô gái thiện lương khờ khạo, ông trời nhất định sẽ thương muội, tình yêu nhất định sẽ cảm động trời xanh, người nhất định sẽ ban cho muội hạnh phúc như mơ ước!”
“Thật không? Mong là vậy! Cám ơn Vong Ưu tỷ tỷ!” Noãn Ngọc ủ rũ, khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng nhiên dâng lên một tia hy vọng, đôi mắt sáng ngời yên lặng nhìn cô.
Lúc này, Nhược Vũ đứng ở bên cạnh cũng đến trước mặt Tư Vũ, nói vài lời mong là Tư Vũ có thể hiểu được… “Vong Ưu cô nương, cô thật sự quyết định rồi sao? Thật sự buông xuôi à? Cô đã hiểu rõ lòng mình chưa? Đừng vì xúc động nhất thời mà làm cho mình hối hận cả đời. Khiến người khác đau khổ mà cũng chính mình bị tổn thương.”
Tư Vũ cười nhẹ với bà, giả bộ không hiểu nói: “Vong Ưu không hiểu nương nương nói gì, nhưng Vong Ưu đoán rằng nương nương đang muốn tốt cho tôi, đa tạ nương nương đã quan tâm. Ngày nào đó khi có cơ hội, Vong Ưu nhất định sẽ tới thăm nương nương. Cáo từ!” Nói xong, cô quay đầu lại hướng xe ngựa đang tiến đến từ xa.
Tư Mã Tước cũng từ biệt lần cuối với mọi người rồi tiếp nhận cương ngựa và trèo lên lưng ngựa.
Một đội ngũ lớn, mọi người cùng nhau oanh oanh liệt liệt ra đi khiến quang cảnh trở nên yên tĩnh lặng lẽ, cô độc phiền muộn.
Lúc chạng vạng tối hai ngày sau, Trạc Thác theo Trạc Thạc mệt mỏi trở về cung Càn Thanh. Anh vừa bước vào đại điện, Nhược Vũ đã nhanh chóng báo tin cho anh “Thác nhi, đại sự không ổn rồi, Tư Vũ nó….Nó đã trở về nước Nguyệt Ký rồi.”
“Cái gì?” Sắc mặt Trạc Thác trở nên khó coi, lớn tiếng hét lên “Mẫu hậu, cô ấy đi bao lâu rồi? Tại sao lại đột nhiên rời đi? Sao người không ngăn cản cô ấy lại?”
“Hai người mới xuất phát không lâu thì nó dẫn thái tử Tư Mã Tước đến chào từ biệt. Cô ấy nói nước Nguyệt Ký có việc gấp, cần họ về giải quyết. Nhưng ta cảm giác nguyên nhân đó chỉ là cái cớ. Ta vốn muốn