Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342798

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2798 lượt.

g thể nhìn thấy ai khác được. Tinh Tinh…”
Hàn Lăng do dự nhìn hắn. Chẳng lẽ nàng phải thẳng thắn nói cho hắn,bản thân đến từ thế giới khác? Hắn sẽ tin sao?
“Ta… ta thấy trong mộng.” Suy đi nghĩ lại, quyết định là không cho hắn biết.
“Trong mộng? Vậy nàng thấy ai?”
“Đương nhiên là… Đương nhiên là ngươi!” Ai, chỉ có thể hy sinh danh dự của bản thân, Hàn Lăng không khỏi buồn khổ thở dài.
“Thật sao? Nàng mơ thấy trẫm ân ái ngươi, phải không? Có phải không?” Tâm tình Vi Phong nhảy nhót, sắc mặt cũng nhẹ bỗng.
Hàn Lăng bất đắc dĩ gật đầu.
“Thật tốt quá, thật sự là quá tốt! Cố gắng của trẫm cuối cùng cũng không uổng phí. Trẫm rất vui!” Vi Phong một bên hoan hỉ, một bên lôi Hàn Lăng một cái, kéo nàng ngã vào trong ngực hắn, không đợi nàng phản ứng, hôn nàng.
Hàn Lăng hơi giãy dụa, cuối cùng từ từ thỏa hiệp, xụi lơ trong lòng hắn.
Nhiệt độ trong phòng ngày càng cao, không lâu sau tiếng rên rỉ cùng thở gấp tràn ngập cả ngự thư phòng, nơi đang xuân phong vô hạn, quần áo lăng loạn đầy đất.
“Hoàng thượng, ngươi chán ghét!” Hàn Lăng hơi dẩu môi, khuôn mặt hồng phấn xinh tươi, nửa xấu hổ nửa tức giận trơ mắt nhìn Vi Phong.
Khóe miệng Vi Phong cong lên, thay nàng buộc chắc chiếc đai lưng, lại nhẹ phớt qua cái miệng nhỏ nhắn mê người của nàng, “Tinh Tinh, nàng lúc nãy quá tuyệt vời!”
“Chán ghét!”
Vi Phong để mặc nàng đánh, dù sao nắm tay nhỏ bé của nàng đối với lồng ngực cường tráng của hắn mà nói, không đau cũng không ngứa.
Hắn lại ôm nàng vào lòng, tham lam hấp thục hương khí thanh nhã trên người nàng, kích động liên tục, một cảm giác dễ chịu lan tỏa toàn thân.
Dựa sát vào nhau, tựa vào trong lồng ngực rắn chắc ấm áp này, Hàn Lăng cũng cảm xúc mênh mông, nàng cảm giác được lòng nàng càng chạy càng xa, không thể quay đầu được nữa. Nàng đã hoàn toàn trầm luân!
“Tinh Tinh, đừng rời bỏ trẫm, đồng ý với trẫm, vĩnh viễn ở lại bên người trẫm, được không?” Tiếng nói Vi Phong trầm thấp phát ra cực kỳ rõ ràng trong căn phòng yên lặng.
Hàn Lăng hơi run lên, không nói gì. Bởi vì nàng không biết phải trả lời thế nào, dù sao nàng không thuộc về nơi này, tùy lúc đều có khả năng trở về.
Không thể phủ nhận, nàng thích hắn, thậm chí có điểm thương hắn, nhưng nàng càng yêu người nhà của nàng hơn, càng hoài niệm về thế kỷ hai mươi mốt hơn.
Sự trầm mặc của Hàn Lăng phảng phất như một con dao nhọn đâm thật sâu vào tâm Vi Phong.
Cực lực ngăn chặn nỗi thất vọng cùng bi ai nơi đáy lòng, hắn nhẹ nhàng đẩy nàng ra, nhìn qua giấy bút trên bàn, rồi cầm lấy đưa cho nàng, “Nào, hãy viết xuống hứa hẹn, nói nàng vĩnh viễn sẽ không rời xa trẫm, vĩnh viễn làm bạn bên người trẫm.”
“Ta…” Nhìn hắn cầm chiếc bút lông lên, Hàn Lăng không biết làm sao, cảm giác giống như ký tên vào giấy đăng ký kết hôn vậy.
“Ngoan, nhanh lên một chút, có được hay không?” Vi Phong trong lòng phập phồng, con ngươi đen lộ vẻ cầu khẩn cùng chờ đợi.
Đột nhiên Hàn Lăng như nghĩ ra gì đó, nhẹ nhàng nói: “Hoàng thượng, ngài có cảm thấy dùng bút lông viết chữ rất phiền phức không? Kỳ thật, có một loại bút nét rất mảnh, dùng rất tiện lợi.”
Nàng đang tìm cớ trốn tránh! Vi Phong đau lòng nhưng cũng cười cười hỏi, “Vậy sao? Đó là bút gì?”
“Bút bi hoặc bút chì! Là bút chì!” Bút bi, ở cổ đại lạc hậu này, chỉ sợ là vô phương thực hiện, bút chì còn có khả năng.
“Bút chì? Đó là cái gì? Ý nàng là lấy chì làm cán bút? Chì đó là than củi?” Vi Phong nghi hoặc.
“Không, không phải! Thật ra chì đó là một loại gra-phít. Gra-phít có thể viết chữ lên giấy, nhưng nếu cầm trực tiếp gra-phít lên tay thì sẽ bẩn tay, lại dễ gãy. Cho nên, chúng ta có thể dùng nước trôi tẩy nó, biến thành phấn gra-phit, sau đó trộn lẫn với hỗn hợp lưu huỳnh và tùng hương sẽ tạo ra một hợp chất, hợp chất này chắc hơn và cũng không làm bẩn tay như gra-phít tinh khiết.”
Nhìn bộ dáng hăng hái bừng bừng, thao thao bất tuyệt của Hàn Lăng, Vi Phong biết hôm nay không cách nào làm nàng ưng thuận hứa hẹn, không bằng cứ thuận theo ý nàng, chuyển sự chú ý tới cái bút chì này đi.
Thu hồi lại tâm tình, Vi Phong tò mò hỏi: “Thật sự có loại bút như thế?” Cho tới nay, mọi người đều dùng bút lông để viết, cũng chưa từng nghe qua bút chì gì gì đó.
“Ân! Chúng ta còn muốn tại gra-phit trung sảm nhập niêm thổ, bỏ vào chỗ trú lý thịt nướng, tạo thành tâm bút, sau đó đặt vào trong lòng một khúc gỗ, đây mới là bút chì chân chính!”
“Đặt vào trong gỗ? Đặt như thế nào?” Trong đầu Vi Phong không có chút khái niệm nào, khó có thể tưởng tượng ra chuyện gì.
“Đầu tiên, cần phải có những thợ mộc giỏi nhất, có thể chế tạo vỏ bút từ gỗ, sau đó đặt tâm bút vào, rồi áp hai mảnh vỏ bút vào nhau, như vậy tâm bút đã được giữ ở chính giữa, thế là tạo thành một cây bút chì!”
“Có quy định gì về loại gỗ không?”
“Có! Bình thường là hồng bách, hương sam, tây đạt mộc, đoạn mộc, gỗ cây khởi đẳng, những loại gỗ này có kết cấu nhỏ mà chắc, chất mềm, hơi giòn, ít nhựa, tính hấp thụ thấp, tính giãn nở cũng nhỏ, tạm thời không thay đổi hình dạng.” Hàn Lăng nói liền mạch.
Lúc ở t