Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342799
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2799 lượt.
hế kỷ hai mươi mốt, nàng đã từng làm khá nhiều việc trong các kỳ nghỉ hè, trong đó có một lần xin làm trợ lý ở xí nghiệp chế tạo bút chì, từng phải tìm đọc và nghiên cứu rất nhiều tài liệu về bút chì để vượt qua kỳ kiểm tra.
Kỳ thật bút chì có rất nhiều loại, nhưng ở cổ đại lạc hậu thiếu hụt tài liệu cùng thiết bị, tạm thời chỉ có thể làm… loại cơ bản nhất.
“Phía tây nước ta đầy rẫy gra-phít, ở trung bộ thừa thãi hương sam. Khu vực Tây Nam có đoạn mộc và gỗ cây khởi! Còn như thợ mộc lành nghề thì thợ trong hoàng cung có thể gọi là xảo đoạt thiên công, đến lúc đó có thể để hắn thử xem.” Vi Phong cũng hăng hái dạt dào.
“Vậy thì tốt quá!” Hàn Lăng hưng phấn kêu lên, “Bút chì còn có một tác dụng nữa là nếu viết sai có thể tẩy đi. Không giống như bút lông, một khi viết sai một chữ thì chỉ có cách vứt bỏ cả trang giấy, thật lãng phí!”
Trên dung nhan mỹ lện nở rộ thứ ánh sáng mê người, nhìn khuôn mặt trước mắt, tình yêu của Vi Phong với Hàn Lăng lại sâu sắc thêm mấy tầng.
Đầu tiên là đo lường, rồi lại đến bút chì, sau này không biết nàng còn có thể mang đến tin mừng gì nữa? Nàng rốt cục là người như thế nào mà lại có thể biết nhiều như vậy?
Xem ra cần phải bỏ chút thời gian điều tra lai lịch nàng; hắn muốn xem rốt cuộc là một nơi như thế nào mà có thể dưỡng dục ra một người thông minh cơ trí như thế.
Vi Phong và Hàn Lăng cùng nói chuyện mãi đến khi cung nữ vào bẩm báo Vi Lạc đã tỉnh dậy vẫn chưa muốn kết thúc.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Còn ba ngày nữa là đến tiệc mừng đầy trăm ngày của Vi Lạc, người đến Dụ Nhân cung vẫn nối liền không dứt, một nhóm tần phi nịnh nọt vừa đi khỏi lại một nhóm khác đến, tuy nhiên, nhóm người này là Hàn Lăng chân tâm tiếp kiến.
“Tinh phi tỷ tỷ, có chút lễ mọn, xin vui lòng nhận cho! Chúc tiểu hoàng tử thân thể khỏe mạnh, phúc như Đông hải!” Hứa Bích Xuân cùng Từ Chỉ San nhất tề bước tới trước mặt Hàn Lăng, cung kính dâng lên một chiếc hộp gấm quý báu.
“Cám ơn! Cám ơn các ngươi!” Hàn Lăng cười dài nhận lấy. Hai người này là người nàng giao hảo gần đây.
Nàng lo lắng nếu quan hệ với Cốc Thu quá thân mật nhất định sẽ khiến cho một số người sinh nghi, vì vậy quyết định kết giao thêm vài tần phi khác.
Qua nhiều lần điều tra cùng quan sát, cuối cùng nàng quyết định chọn hai người có xuất thân bình thường, không được ai chú ý trong cung là Hứa Bích Xuân (cung cấp sung dung) và Từ Chỉ San (cung cấp quý nhân).
“Tinh phi nương nương, nô tỳ làm cho tiểu hoàng tử một bộ lễ phục, xin người xem có vừa ý không.” Ti Thải tay cầm một cái hộp gấm lớn màu lam trình lên Hàn Lăng.
Hàn Lăng nhận lấy, mở ra, bên trong có mũ, y phục, tất, giày, màu sắc giống nhau, phong cách tương tự.
“Đẹp quá! Ti Thải, cám ơn ngươi!” Hàn lăng rất thích bộ y phục này, không buông tay.
“Nương nương khách khí, đây là chức trách của nô tỳ.” Ti Thải lui ra phía sau vài bước, một mực yên lặng đánh giá Hàn Lăng.
Cuối cùng đến phiên Cốc Thu, trong tay nàng là một cái diều giấy nhỏ, “Tinh phi tỷ tỷ, ta thật sự không nghĩ ra lễ vật gì đặc biệt cả, vì vậy mới làm một con diều hình rồng, hy vọng người và tiểu hoàng tử đều thích!”
Nhìn con diều giấy sống động, sắc thái tiên diễm, Hàn Lăng chợt thấy trước mắt sáng ngời.
Con diều này vô luận là thiết kế hay sắc thái có thể nói là hoàn mỹ. Chủ yếu nhất là khi nhìn nó, nội tâm nàng liền sinh ra một cảm giác quen thuộc, làm nàng không khỏi nhớ lại cảnh chơi diều tại Vân Tiêu đảo ngày trước.
“Cốc Thu, con diều này là ngươi tự mình làm hết sao?” Nàng bất giác hỏi một câu.
Cốc Thu do dự một hồi rồi trả lời: “Kỳ thật, là… là một bằng hữu giúp ta làm. Hắn mấy hôm trước mới trở lại kinh thành, biết được ta có ý định làm diều tặng tiểu hoàng tử liền đề nghị ta làm diều hình rồng bay, gậy trúc cũng là hắn mang từ ngoài cung vào.”
Bằng hữu? Ngoài… Tiễn Cẩm Hoành ra, Cốc Thu hình như không có bằng hữu tốt nào khác. Trở lại kinh thành? Chẳng lẽ là? Nội tâm Hàn Lăng bỗng dưng vui mừng một hồi, thốt ra, “Là bằng hữu nào? Hắn tên là gì?”
“Ách…” nhìn những người xung quanh một lát, Cốc Thu ấp a ấp úng, tựa hồ không muốn trả lời.
Vì vậy Hàn Lăng cho những người khác lui ra. Đến lúc trong điện chỉ còn lại nàng và Cốc Thu, hỏi lại một lần nữa, “Trừ Tiễn Cẩm Hoành ra, ngươi còn biết ai?”
Tiễn Cẩm Hoành là do “Lãnh Tinh” vô tình phát hiện ra thời gian trước, Cốc Thu liền không giấu diếm nàng, kể lại chi tiết quan hệ của nàng và Cẩm Hoành.
“Thật ra… Thật ra hắn là ca ca của Lam phi!”
Đúng là hắn! tâm tình Hàn Lăng lại một hồi kích động. Nhưng không phải hắn bị Vi Phong đày đi biên thùy sao? Sao lại đột nhiên hồi kinh?
“Tinh phi tỷ tỷ, người làm sao vậy?” Ý thức được vẻ khác thường của Hàn Lăng, Cốc Thu không khỏi lo lắng.
Hàn Lăng hít sâu một hơi, cực lực bảo trì ngữ điệu bình tĩnh: “Cốc Thu, ngươi sao lại biết ca ca của Lam phi? Ta có nghe qua, ca ca của Lam phi vốn là nhất phẩm Đại học sĩ, vì mạo phạm Hoàng thượng mà bị đày đến một nơi nghèo khổ.”
“Năm đó, lúc Hoàng thượng đày đại nhân đi đã từng đồng