Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342801
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2801 lượt.
àn Lăng có điểm không được tự nhiên, vội hỏi một câu.
“Hạ quan vô lễ, thỉnh nương nương thứ tội!” Vương Cảnh Thương vội vàng cúi đầu.
“Ha hả, không sao. Được rồi, ngươi nhậm chức ở đâu, bổn cung hình như chưa từng nghe qua ngươi.”
“Hạ quan được Hoàng thượng phái đi Hoài thành nhậm chức, mấy ngày trước mới trở về cung phục mệnh.” Vương Cảnh Thương vừa nói, nội tâm vừa dâng lên một cỗ thất vọng cùng phiền muộn.
Nàng không phải là nàng! Yến hội chiều nay bằng vào chức quan của hắn căn bản là không có tư cách tham gia, nhưng chỉ vì một câu nói của Cốc Thu, hắn liền viện tới cái danh hiệu “hoàng thân quốc thích” để tới.
Vốn có ôm một tia hy vọng, giờ đã chính thức tan biến. Hắn chắp tay xá bái Hàn Lăng, xoay người rời đi, đi đến một nơi khác, hắn tạm thời không muốn trở lại đại điện.
Bóng lưng sắp đi xa kia ẩn chứa một nỗi cô đơn cùng đau thương không thể nói ra, tâm Hàn Lăng phảng phất bị một thứ gì đó khống chế, làm nàng liều lĩnh hô lên, “Cảnh Thương!”
Một tiếng này của Hàn Lăng chẳng những làm cả người Vương Cảnh Thương chấn động mà ngay cả người phía sau lưng nàng, người mới từ đại điện đi ra, người thân mặc long bào cũng bị chấn trụ.
Sóng Ngầm Mãnh Liệt
Hai nhân ảnh cao lớn, một thì yên lặng ẩn nấp sau gốc cây, một ở hướng khác thì lại kích động chạy tới phía Hàn Lăng.
Hàn Lăng cũng bước nhanh tới, cuối cùng, lúc chỉ còn cách nhau một thước, cả hai cùng dừng lại.
“Ngươi… Ngươi mới vừa rồi gọi cái gì?” Vương Cảnh Thương cũng khó có thể tin vào tai mình, thanh âm của hắn cho thấy hắn đang vô cùng khẩn trương cùng kích động.
Hàn Lăng không nói, chỉ là nhìn không rời mắt khỏi hắn, nước mắt tuôn chảy qua hai gò má.
Hắn kích động căng cả người, cuối cùng nhịn không được mà hưng phấn đu người xung quanh thân cây bên cạnh.
Hàn Lăng trở lại chỗ ngồi, phát hiện vị trí bên cạnh trống không, không khỏi hỏi bà vú: “Hoàng thượng đâu?”
“Khởi bẩm nương nương, Hoàng thượng mới vừa rồi rời khỏi, không nói là đi đâu nên nô tỳ không biết.”
Hàn Lăng nghe xong thì tự nhiên thấy bối rối. Sau khi hít sâu vài lần, tâm tình bất an mới ổn định lại; tuy nhiên, dù nàng có cố gắng thế nào đi chăng nữa, tâm tình nàng vẫn vô phương an tĩnh.
Đúng lúc này, Vi Phong đã trở về.
“Hoàng… Hoàng thượng, ngài đi đâu vậy?” Nàng tươi cười.
“Trẫm mới vừa rồi đi nhà vệ sinh.” Vi Phong mặt mũi bình tĩnh, tựa hồ hắn thật là đi nhà vệ sinh.
Đi nhà vệ sinh… Đi nhà vệ sinh! Vậy hắn có nhìn thấy bản thân cùng Cảnh Thương? Tâm Hàn Lăng lại bắt đầu kịch liệt nhảy lên vì lo lắng.
“Tinh Tinh, sao vậy? Sao sắc mặt lại xấu như vậy? Có phải thấy lạnh không?” Mắt Vi Phong tràn đầy vẻ ân cần.
“Thần thiếp… Thần thiếp không sao! Thần thiếp cảm thấy hơi đói!” Hàn Lăng ngập ngừng nói.
Không biết tại sao, hắn càng bình tĩnh nàng lại càng cảm thấy không ổn. Nàng thậm chí cảm giác được, vẻ ngoài bình tĩnh nhất định là khởi đầu cho sóng gió ngầm.
Vi Phong thấy thế thì tiện tay cầm lấy đĩa điểm tâm trước mặt đưa cho nàng, “Nào, ăn chút hạnh nhân đi.”
Hàn Lăng nhận lấy, không chút do dự nhét vào trong miệng, nhưng vì ăn nhanh quá mà suýt nghẹn.
Thấy mặt nàng đỏ lên, không ngừng ho khan, Vi Phong đau lòng không thôi, nhanh chóng rót trà cho nàng uống.
Một lúc lâu sau Hàn Lăng mới hết nghẹn, cười với Vi Phong, “Hoàng thượng, cám ơn ngài!”
Vi Phong cũng mỉm cười sủng nịnh, “Đồ ngốc, ngươi là người thương của trẫm, sao còn khách khí với trẫm như vậy?”
Hàn Lăng tiếp tục cười, một lát sau thì ôm lấy nhi tử trong tay bà vú, hôn lên má hắn.
Vi Phong cũng quay mặt đi, ánh mắt rơi xuống đại điện, khuôn mặt tuấn mỹ vẫn bảo trì bình thản…
“A… A… Hoàng thượng, nhẹ nhàng một chút! Phong, nhẹ nhàng một chút…” Từng đợt tiếng kêu rên truyền ra từ sau bức màn màu vàng.
Tiếp theo, tiếng kêu càng lúc càng lớn, mơ hồ lộ ra thống khổ, “Phong, không cần, mau dừng lại , ta chịu không được! Van cầu ngươi…”
Mái tóc đen của Vi Phong đang dán chặt trên thân hình quang lỏa to lớn, lấp lánh mồ hôi, tấm lưng hoàn hảo không tỳ vết đang không ngừng đong đưa mãnh liệt, đôi mắt giống như báo châu Mỹ đang gắt gao nhìn chăm chú vào nhân nhi dưới thân hắn.
Rốt cục, tiếng kêu ngày càng yếu, cuối cùng ngừng hẳn.
Nhìn chăm chú vào nhân nhi đã hôn mê, khuôn mặt Vi Phong có chút suy nghĩ, trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh nhìn thấy chiều nay.
Tối hậu, những ngón tay thon dài đi tới trên khuôn mặt tuyệt sắc của nàng, cẩn thận vuốt ve dọc theo ngũ quan tinh tế của nàng.
Tuấn dung hoàn mỹ dần dần hiện lên một tia âm trầm cùng thâm trầm…
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
“Nương nương, rời giường, đã trưa rồi!” Một cung nữ đứng trước giường, nhẹ giọng gọi người đang ngủ say sau tấm màn, nội tâm buồn bực.
Bình thường, nương nương dậy rất đúng giờ, tự mình cho tiểu hoàng tử ăn sáng. Nhưng hôm nay đã sắp trưa rồi còn chưa thấy bóng dáng nương nương đâu.
Nếu không phải sáng nay Hoàng thượng dặn dò để cho nương nươ