Gặp Lại Chốn Hồng Trần Sâu Nhất
Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342802
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2802 lượt.
ng ngủ thêm một lát thì nàng còn tưởng rằng nương nương đã xảy ra chuyện gì rồi.
“Nương nương, nương nương, thỉnh mau đứng lên, tiểu hoàng tử đang chờ ngươì ngọ thiện.” Thấy người nằm trên giường tựa hồ không có phản ứng gì, cung nữ lại hô lên một câu.
Cuối cùng, Hàn Lăng mí mắt giật giật, chậm rãi mở ra. Hạ thể đau nhức làm nàng phải nhíu mày lại, tình cảnh tối hôm qua trở lại đầu óc.
Yến hội kết thúc, Vi Phong, nàng cùng nhi tử, ba người cùng nhau trở lại Dụ Nhân cung, Vi phong gọi bà vú ôm nhi tử đi ngủ, tẩm phòng chỉ còn lại hắn và bản thân.
Vừa bước qua cửa phòng, nàng đã bất ngờ bị Vi Phong ôm ngang người, cùng đi đến giường. Sau đó, hắn giống như thường ngày vậy, đốt lửa trên người nàng, cùng nàng trèo lên đỉnh dục vọng.
Lúc mới bắt đầu, nàng hưng phấn hưởng thụ, nhưng dần dần nàng phát giác có gì đó khác thường. Hắn phảng phất muốn dùng toàn bộ khí lực cơ thể mà cắn nuốt nàng.
Nàng không chịu được, cảm thấy phía dưới rất đau, vì vậy cầu khẩn hắn. Tuy nhiên, hắn tựa hồ không nghe thấy lời của nàng, không thấy nàng đang rơi lệ, mặt vẫn không chút thay đổi, không ngừng đong đưa thắt lưng tiến đến.
Cuối cùng, nàng không chịu được, đã hôn mê…
“Nương nương, để nô tỳ trang điểm cho người.” Nhìn thấy Hàn Lăng ngẩn người, có vẻ trầm tư, cung nữ dè dặt nhắc nhở.
“Hương Đào, chuẩn bị cho bổn cung một thùng nước nóng, bổn cung muốn tắm.” Nàng muốn dùng nước nóng để làm dịu bớt đau nhức nơi hạ thể.
“Nô tỳ tuân mệnh!”
Sau khi cung nữ rời khỏi, Hàn Lăng vẫn không nhúc nhích, nằm trên giường, mắt nhìn chăm chú vào đỉnh màn, lâm vào trầm tư…
“Hoàng thượng…” Hàn Lăng tay cầm một chén trà sâm, đi vào ngự thư phòng.
Vi Phong ngẩng đầu nhìn nàng, tiếp nhận chén trà.
Rất bình thường! Rất bình tĩnh! Hàn lăng âm thầm đánh giá hắn, trong lòng càng thêm khốn hoặc.
Buổi sáng lúc tắm rửa, nàng lại nghĩ lại tình cảnh tối qua, nàng cảm giác được hắn lúc đó rất quái lạ, khác hẳn với lúc trước.
Nàng khổ sở suy nghĩ đến tận trưa, đầu óc vẫn là hỗn độn, không sao đoán ra nguyên nhân trong đó.
“Tinh Tinh, kỹ thuật pha trà của ngươi ngày càng cao.” Vi Phong uống một ngụm trà, tán thưởng nhìn Hàn Lăng.
“Đó là đương nhiên, trà này chính tay thần thiếp tỉ mỉ bào chế.” Hàn Lăng cười.
Khóe miệng Vi Phong xuất hiện một nụ cười khó hiểu, tiếp tục nhấm nháp.
Cả không gian trở nên tĩnh mặc, tĩnh đến độ cơ hồ có thể nghe thấy tiếng tim đối phương đang đập.
Hốt nhiên, Hàn Lăng xanh miết mười ngón tay, đặt lên hai vai Vi phong, nhẹ nhàng xoa nắn.
Vi Phong thuận thế dựa người ra sau, nhắm mắt lại, lẳng lặng hưởng thụ.
“Hoàng… Hoàng thượng, thần thiếp muốn ngày mai ra cung một chuyến!” Tay Hàn Lăng đi tới huyệt thái dương của hắn.
Vi phong không trả lời, hắn, tựa hồ ngủ thiếp đi.
“Hoàng thượng…”
“Ân?” Rốt cục, hắn mở mắt, nói đúng ra là híp lại suy nghĩ.
“Thần thiếp ngày mai muốn xuất cung một chuyến.” Hàn lăng còn nói một lần.
“Xuất cung? Xuất cung làm gì?” Thanh âm Vi Phong không có ngữ điệu gì cả.
“Lạc nhi gần đây lớn rất nhanh, thần thiếp muốn… mua cho hắn vài bộ quần áo, dự định đi chợ xem, tự mình chọn một ít vải vóc thích hợp.” Hàn Lăng nói ra lý do đã chuẩn bị trước.
“Trong cung vải gì mà chẳng có, cần gì phải tự mình ra cung?” Ngữ khí Vi Phong vẫn không hề biến hóa.
“Không giống nhau! Đầu tiên, vải vóc trong hoàng cung đều là mua hàng loạt, không có gì đặc biệt cả; thứ hai, thân là mẫu thân của Lạc nhi, ta muốn tự mình chọn lấy, cho hắn hưởng thụ tình thương chân thật ấm áp của mẹ.” Hàn Lăng bắt đầu làm nũng, “Hoàng thượng…”
“Đợi hai hoặc ba ngày nữa, trẫm đưa nàng đi.”
“Không cần, người quốc sự bận rộn, việc vặt ấy để ta tự xử lý là được.” Nàng đã sớm biết ngày mai hắn muốn dẫn sứ giả nước ngoài đi tuần thành du lãm. Đó cũng là lý do vì sao nàng chọn ngày mai để gặp mặt Vương Cảnh Thương.
“Vậy là tốt rồi, để trẫm an bài một ít đại nội cao thủ bảo vệ nàng.” Vi Phong đột nhiên kéo nàng, để nàng ngồi lên đùi hắn.
“Không… Không cần!” Hàn Lăng cự tuyệt rất nhanh, thấy Vi Phong có vẻ nghi hoặc, vội vàng nói thêm, “Thần thiếp cảm thấy mang một đại đội nhân mã đi theo sẽ náo động dân chúng, càng làm người khác chú ý thêm. Còn nữa, thần thiếp dự định sẽ cải nam trang để ra cung, cho nên Hoàng thượng không cần phải lo lắng.”
Vi Phong trầm ngâm không nói, nhìn nàng như có điều suy nghĩ.
Hàn Lăng bị hắn nhìn đến sởn cả gai ốc, chỉ có thể dùng nụ cười để che giấu sự khẩn trương của bản thân.
“Được rồi!” Hắn đáp ứng.
Không nghĩ tới lại thuận lợi như thế, Hàn Lăng không khỏi ngạc nhiên.
Không để Hàn Lăng kịp suy nghĩ gì thêm, mặt Vi Phong đã tới gần nàng, bạc môi mãnh liệt hạ xuống đôi môi anh đào của nàng…
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Cuối cùng, Vi Phong vẫn không yên lòng, an bài hai tên cao thủ cải trang thành người hầu đi theo bên người Hàn Lăng.
Hàn Lăng một bộ nam trang trắng muốt, khuôn mặt không son phấn tuấn mỹ dị thường, toàn thân tản ra một cỗ khí tức đẹp đẽ quý giá.
Nàng phong độ lại hoạt bát, v