The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342831

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2831 lượt.

phải làm thế nào. Mặc kệ quyết định của ngươi ra sao, ta đều sẽ ủng hộ ngươi!”
“Ân!” Hàn Lăng đứng lên. Nàng đi đã khá lâu rồi, cần phải trở về.
Liễu Đình Phái cũng đứng lên, ôm lấy thắt lưng nàng, hộ tống nàng tới bờ đầm bên kia, nhìn theo thân thể mảnh khảnh của nàng từ từ biến mất trong bí đạo.
Đôi mắt hắn lóe sáng, chứa đựng thứ tình cảm khó hiểu.
Lúc Hàn Lăng trở lại tẩm phòng thì đã là giữa trưa, cho Vi Lạc ăn cơm xong, cho hắn ngủ rồi nàng trở lại phòng mình.
Nằm trên chiếc giường thoải mái, nhìn chăm chú vào đỉnh màn, Hàn Lăng nhớ lại những điều Liễu Đình Phái nói lúc sáng.
Bản thân thật sự đã yêu Vi Phong? Yêu tên hoàng đế cổ đại háo sắc, hẹp hòi bá đạo, không kiên nhẫn này sao? Nhưng việc Vi Giác và Nhị Cẩu chết đều liên quan đến hắn, bản thân cần phải hận hắn mới đúng, tại sao lại yêu thương hắn?
Không sai, hắn đúng là rất tốt với nàng, cho bản thân cảm giác được yêu thương che chở, nhưng hắn dù sao cũng là hoàng đế, là tên hỗn đản có một đống nữ nhân vây quanh, bản thân thật sự không nên thương hắn.
Nghĩ tới lại buồn bực, lại phiền não, đầu óc Hàn Lăng dần dần hiện ra một khuôn mặt tuấn tú hoàn mỹ, trên đó nở một nụ cười mị hoặc, làm người khác mặt đỏ tim đập.
“Hỗn đản!” nàng theo bản năng mắng một câu, sau đó ngồi dậy, lấy chiếc rương từ gầm giường ra, lôi ra một đống tơ lụa và chỉ màu.
Đôi mắt đẹp nhìn nhìn đống đồ một chút rồi hai tay bắt đầu bận rộn…
“Hoàng… Hoàng thượng!” Cung nữ nhìn thấy Vi Phong xuất hiện sau vài ngày không tới thì kinh ngạc, vội vàng quỳ xuống nghênh đón.
“Nương nương đâu?”
“Hồi Hoàng thượng, nương nương đang ở tẩm phòng ngủ trưa.”
Vi Phong nghe xong thì trực tiếp đi tới tẩm phòng, đẩy cửa, lặng lẽ đi vào.
Nhìn nhân nhi đang say sưa ngủ, khuôn mặt lạnh lùng của hắn tức thì giãn ra.
Nghiêng người ngồi ở mép giường, những ngón tay thon dài nhẹ nhàng vén lên vài sợi tóc vương trên trán nàng, sau đó đi tới trên cái miệng nhỏ nhắn của nàng, nơi đó truyền ra hơi thở ấm áp làm cho nội tâm hắn dập dờn.
Ngón tay rời khỏi môi nàng, hắn nắm lấy tay nàng, nhẹ nhàng đưa nó lên áp vào má hắn.
Nhưng cảm giác thô ráp lập tức làm hắn nhướng mày. Sau khi phát hiện ra mười ngón tay nàng đều bị sưng đỏ thì hắn kinh hãi, đưa từng ngón lên kiểm tra tỉ mỉ.
Chỉ thấy trên mỗi ngón tay nàng đều xuất hiện những lỗ nhỏ, giống như là do kim châm vậy.
Hắn đau lòng nhìn nàng, vội vàng lấy ra lọ thuốc mỡ, lúc chuẩn bị bôi lên cho nàng thì phát hiện phía bên phải nàng lấp ló một cái tú cầu.
Hắn chậm rãi cầm tú cầu lên nhìn, tâm tình rung động, trên đó có một chữ “Phong” được thêu bằng chỉ đỏ rất nổi bật!
Đây là nàng làm? Tú cầu nàng làm cho bản thân? Vậy, có phải là nàng đã yêu bản thân?
Có chút khó có thể tin nổi, còn có không dám khẳng định, hắn nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, lại mở mắt ra, tỉ mỉ quan sát. Là thật, là sự thật!
Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy tay mình run rẩy, sau đó cả thân tựa hồ lay động, cả giường hình như cũng bắt đầu lay động theo.
Một thứ đồ nho nhỏ như vậy bỗng dưng trở nên nặng ngàn cân, áp vào nội tâm hắn, làm hắn không thở nổi, làm hắn hô hấp khó khăn, dần hình thành một cảm giác đau, hơi hơi đau, phệ cốt; đau nhè nhẹ, loạn tâm.
Hóa ra nàng nói hôm đó mua đồ cho bản thân chính là cái này! Còn có, tay nàng bị kim đâm sưng tấy, cũng là vì bản thân.
“Lăng Lăng!” Vi Phong cảm động thốt lên.
“Hỗn đản, ta chán ghét ngươi!” Hàn Lăng dĩ nhiên ứng một câu.
Cho là bản thân đã đánh thức nàng, trong lòng hắn đại hoảng. Lúc biết được nàng đang nói mơ, hắn ngây ngốc cười nhẹ, sao lại đi sợ bóng sợ gió!
Bảo bối của hắn, luôn khẩu thị tâm phi, ngay cả trong giấc mơ cũng mắng hắn. Tuy nhiên, hắn biết kỳ thật trong lòng nàng rất yêu hắn, nếu không sẽ không chịu đau làm tú cầu này cho hắn.
Tú cầu này làm thủ công nên thô ráp, nhưng trong mắt hắn lại là tú cầu đẹp nhất trên đời, bởi vì nó là do nàng tự tay làm. Hắn nắm lấy nó rất chặt, khi thì đặt ở trước ngực, khi thì áp lên má, thật lâu sau vẫn không thể buông xuống.
Cứ như vậy, hắn ngơ ngơ ngác ngác ngắm nàng, ngắm nhìn tú cầu nàng làm, thời gian trôi qua hắn không hề biết, đơn giản là bởi vì tâm tình hắn giờ phút này đang tràn ngập cảm giác vui sướng, không thể để ý đến xung quanh.
Không biết đã qua bao lâu, mãi đến khi bên ngoài truyền đến tiếng Lục công công bẩm báo, nói có đại thần yết kiến, hắn mới lưu luyến rời đi.
Đương nhiên là tú cầu thì hắn đặt lại chỗ cũ, hắn đã biết lòng nàng, hắn phải đợi nàng tự mình đưa lễ vật này cho hắn.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Đêm đã khuya, cả hoàng cung bao trùm trong bóng tối hắc ám, trừ tiếng lá cây xào xạc trong gió thì thi thoảng còn truyền đến vài tiếng ếch gọi bạn, nơi nơi một bầu yên tĩnh.
Vân phi nửa đêm tỉnh lại, xuống giường, mượn ánh sáng yếu ớt của ngọn nến, thấy người ngoài ý muốn xuất hiện thì kinh hãi, lập tức quát khẽ, “Sao ngươi lại xuất hiện ở đây!”
“Nương nương xin đừng lo lắng, bọn họ đều đã ngủ, không ai phát hiện nô tài tới đây. Lần này nô tài đế