Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342869
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2869 lượt.
hì mời chúng nhân đến ngự thiện điện, ở đó đã bày sẵn những bàn đầy thức ăn.
Chiếc bàn lớn nhất nằm ở chính giữa có thể chứa được đến ba mươi người, gồm có nữ vương, Hàn Lăng, vài quan viên Xinh Tươi quốc và đầu lĩnh các quốc gia khác.
Đợi chúng nhân ngồi an ổn hết, nữ vương giơ cao ly rượu trong tay, lanh lảnh nói: “Các vị không ngại đường xá xa xôi tới đây, quả nhân nếu có gì không chu toàn thì xin mọi người thứ lỗi.”
“Nữ vương sao lại nói vậy? Chuyến đi này bổn thừa tướng thu hoạch lợi ích không nhỏ, chẳng những được kiến thức những trang phục cực kỳ đặc sắc mà còn thu thập được những bản vẽ lễ phục thập phần tinh tế mỹ lệ, có thể nói chuyến đi này không uổng phí!” Người đầu tiên lên tiếng chính là tả thừa tướng của Khải La quốc, quốc vương Mại Dị tạm thời có việc nên để hắn thay mình tham dự đại hội tàm ti năm nay của Xinh Tươi quốc.
“Không sai, rung động lòng người nhất chính là Hàn thái phó của quý quốc với phong thái mê người, hình ảnh nàng tối hôm đó vẫn còn đọng lại sâu sắc trong ký ức của bổn hoàng.” Phiền Thần Bác cũng nói, giọng điệu thập phần mập mờ cùng không nghiêm túc, còn bắn ánh mắt đê tiện về phía Hàn Lăng.
Vi Phong ngồi bên cạnh hắn, sắc mặt đại biến, con mắt âm u rét lạnh nhìn Phiền Thần Bác.
Cảm nhận được Vi Phong đang tức giận, Phiền Thần Bác đảo mắt lại nghênh đón, cười lạnh: “Thánh Tông hoàng đế tâm tình hình như không vui, chẳng lẽ ngài cảm thấy bất mãn với buổi yến tống biệt hôm nay?”
“Thánh Tông quân, ngươi không sao chứ? Có vấn đề gì thì trực tiếp nói ra, quả nhân sẽ tận lực an bài!” Nữ vương cũng ôn nhu hỏi, đôi mắt linh động dưới tấm mặt nạ nhìn Vi Phong.
“Nữ vương không cần lo lắng, trẫm vừa rồi mới nghĩ đến một việc riêng nên tâm tình có chút biến hóa.” Vi Phong lúng túng cười một tiếng.
“Vậy là tốt rồi!” nữ vương gật đầu, lập tức nhìn về phía chúng nhân, lớn tiếng tuyên bố, “Các vị hãy tự nhiên, đây coi như một bữa tiệc không biên giới, các vị không cần khách khí, hãy tận tình hưởng thụ.”
Nữ vương vừa nói xong, chúng nhân cũng không hề cố kỵ nữa, vừa ăn vừa nói chuyện rất vui vẻ.
Trong bữa tiệc, kẻ nói nhiều nhất chính là Phiền Thần Bác, hơn nữa, lần nào hắn cũng chuyển đề tài về Hàn Lăng, trong lời nói toàn là những điều thiếu đứng đắn ám chỉ Hàn Lăng. Những sứ giả khác đều có chút háo sắc, cũng bắt đầu hùa theo.
Ngại ảnh hưởng đến tình hữu nghị giữa các quốc gia, nữ vương mặc dù không vui nhưng cũng chỉ có thể yên lặng nhìn, thỉnh thoảng lạ dùng ánh mắt an ủi Hàn Lăng.
Hàn Lăng cười lại, ý bảo nàng hãy yên tâm.
Chỉ có Vi Phong là không hề động đũa, tuấn dung âm u, con ngươi đen phát ra quang mang sắc bén, chỉ hận không thể lập tức lật bàn đánh người.
Sau khi Phiền Thần Bác phát hiện ra, mặc dù không biết Vi Phong vì sao lại tức giận nhưng cũng không tìm hiểu thêm làm gì mà chỉ nhăm nhăm đổ thêm dầu vào lửa, tiếp tục nói ra những lời nói khó nghe với Hàn Lăng.
Nhiều lần, hắn cơ hồ bộc phát ra nhưng may mắn có nữ vương kịp thời điều đình cùng khuyên giải, bữa cơm này cuối cùng cũng kết thúc trong sóng ngầm mãnh liệt.
Sau khi nghỉ ngơi, sứ thần các nước lần lượt lên đường trở về nước.
Phiền Thần Bác cũng lên đường, tuy nhiên trước khi đi hắn còn lưu lại một câu nói ý vị thâm tường, “Nữ vương bệ hạ, bổn hoàng công sự bận rộn phải về trước. Tuy nhiên, bổn hoàng sẽ lại sớm quang lâm quý quốc, đến lúc đó, không chừng cũng là lúc Hùng Thăng quốc và Xinh Tươi quốc kết thân.”
Vi Phong tuân thủ ước hẹn, ở lại thêm mấy ngày để nữ vương đưa hắn đi ngắm những thắng cảnh nổi tiếng của Xinh Tươi quốc.
“Thánh Tông quân nhật lý vạn ky, còn nể mặt ta mà ở lại mấy ngày, quả nhân thật sự cảm kích!” Nữ vương trong mắt mỉm cười, hoan hỉ nhìn Vi Phong.
“Nữ vương bệ hạ không cần khách khí như thế, trẫm đã đồng ý thì đương nhiên sẽ không nuốt lời, huống hồ, ta cũng nghe nói Xinh Tươi quốc cảnh đẹp khắp nơi, thực cũng muốn thưởng thức một phen.” Ngữ khí Vi Phong bỗng dưng thay đổi, “Bệ hạ, trẫm có một thỉnh cầu, mấy ngày tới bệ hạ có thể an bài Hàn thái phó cùng đi không? Hàn thái phó bác học đa tài, có nàng ở bên giảng giải, nhất định sẽ rất tuyệt!”
Nữ vương nghe xong thì cũng không cần nghĩ ngợi nhiều, “Không thành vấn đề!”
“Trẫm lại lần nữa tạ nữ vương bệ hạ!” Vi Phong nội tâm sướng như điên, sớm đã bắt đầu âm thầm nghĩ xem nên ‘cư xử’ thế nào.
Nữ vương nhìn hắn, trong mắt hiện lên một tia khác thường, nhưng rất nhanh khôi phục bình tĩnh.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
“Thúc thúc, thật là thích!” Lúc này, Vi Lạc đang ngồi trên đùi Vi Phong, khuôn mặt ngây thơ cười sáng lạn, hưng phấn la hét.
Tay Vi Phong ôm lấy hắn, mỉm cười, dùng ánh mắt sủng nịnh thương yêu đủ để làm người ta chết chìm trong đó nhìn hắn
Hai người cứ thân thân mật mật như thế. Hàn Lăng ngồi bên cạnh mặc dù mặt ngoài có vẻ rất bình tĩnh nhưng kỳ thực lại cực kỳ tức giận cùng bất đắc dĩ.
Buổi tối hôm trước nữ vương triệu kiến nàng, nói Vi Phong muốn ở lại đây ngắm cảnh mấy ngày, chỉ đích danh nàng làm bạn.
Lúc ấy nghe xong là