Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341994
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1994 lượt.
uay đầu, ngược lại còn cúi thấp hơn.
Sau khi làm một mạch mười mấy món, Thanh Thu cuối cùng cũng đã bình tâm trở lại, lúc này nàng đang ngồi trông lò. Chiếc nồi sôi trên bếp là nồi cháo nếp đã nấu xong từ lâu, nghe tiếng “ùng ục” nóng rực phát ra, ánh lửa ấm áp khiến trái tim nàng cũng ổn định hơn.
Người của thiện phòng không vào làm phiền nàng, thật tốt, xem ra hai tên tùy tùng do thế tử phái đi theo nàng cũng có chút hữu dụng. Nhưng có thể ngăn được tất cả mọi người, không thể ngăn được thế tử, Vệ Minh quay về phủ nhanh như thế, Thanh Thu không quay đầu, cho đến khi hắn đi vòng tới trước lò, kéo nàng đứng dậy, nàng mới ngẩng lên rất nhanh nhìn một cái rồi cúi xuống khẽ gọi: “Thế tử, người về rồi”.
Hắn vẫn còn mặc trang phục khi đi ra ngoài, khí thế hiên ngang, xem ra tâm trạng không tồi. Đứng cạnh một nam tử như thế, thì dù bị đẩy vào hang hùm miệng sói cũng đáng lắm.
Thanh Thu có chút do dự, vừa rồi ngồi đối mặt với ánh lửa nàng không ngừng suy nghĩ. Có lẽ người sai là nàng, nam tử ở Nam Vu từ xưa tới nay nhiều thê thiếp là chuyện hết sức bình thường. Những gì quận vương phi nói hôm nay không sai, bảo một nam tử có thân phận xuất chúng như thế lấy một nữ tử tư chất bình thường như nàng đúng là để hắn chịu ấm ức rồi, huống hồ nàng còn đòi làm chính thê. Giống như việc nàng không sao chấp nhận chuyện mình làm thiếp, quận vương phi cũng không thể nào chấp nhận một người con dâu như nàng.
Trước kia Thanh Thu chưa từng để ý tới chuyện này, mẫu thân nàng mất sớm, nhưng từ nhỏ nàng được giáo dục nghiêm khắc, lại có cơ hội làm học trò theo Ngũ Liễu tiên sinh học đàn, nàng đã may mắn hơn rất nhiều nữ tử khác rồi. Làm phận nữ nhi mà không nghĩ cho phu quân mình là phạm vào thất xuất[2'>, ghen tuông lại càng tối kỵ. Những lời dạy bảo này là những điều mà cả đời một người con gái phải tuân theo, bất cứ thế nào cũng không được quên.
[2'> Thất xuất: Bảy quy định trong hôn nhân đối với người phụ nữ thời xưa ở Trung Quốc. Người phụ nữ nếu phạm một trong bảy điều này thì gia đình nhà chồng hoặc người chồng có thể yêu cầu ly hôn, bỏ vợ.
Trước kia khi còn là thanh mai trúc mã với tiểu tử họ Cao, sánh đôi bên nhau, tuổi còn nhỏ, trong mắt nàng đã không chịu được có người khác xen vào, nạp thiếp lại càng là chuyện xa vời. Hơn nữa, thành thân xong tiểu tử họ Cao có nạp thêm thiếp hay không hoàn toàn không quan trọng. Đương nhiên, nàng từng kiên định tin rằng tình cảm của mình cùng phu quân tương lai sẽ càng ngày càng quấn quýt, giống như cha mẹ nàng vậy, một lòng một dạ nắm tay nhau đi hết cuộc đời.
Giả sử không có Tuyết Chỉ, giả sử tiểu tử họ Cao không “chết trận”, giả sử khi ấy nàng có thể suôn sẻ gả cho Cao gia, thì nàng vẫn phải đối mặt với tình cảnh chung chồng cùng người khác. Cao gia giàu có, nhập phòng nạp thiếp đương nhiên không phải bàn, vậy thì chẳng phải nàng sẽ trở thành một phu nhân bình thường, hiền lương thục đức chủ động đi nạp thiếp cho phu quân của mình, giúp Cao gia thêm cành thêm lá.
Lấy đâu ra mà giả sử như thế, cho đến khi Tuyết Chỉ xuất hiện đột nhiên ôm chầm lấy tiểu tử họ Cao, Thanh Thu mới biết những chuyện như vậy không bao giờ nàng có thể chấp nhận được. Việc xuất giá không thuận lợi, còn trở thành nữ tử lỡ thì, mấy năm nay nàng thường nghĩ, cũng may không phải lấy tiểu tử họ Cao, cũng không cần sống những ngày tranh chồng tranh sủng với thê thiếp khác. Có lẽ nàng nên đa tạ Tuyết Chỉ, vì đã khiến nàng hiểu ra, rốt cuộc nam tử đó có thể cho nàng những gì, và cái nàng cần là gì.
Vệ Minh sờ bàn tay nhỏ dính đầy dầu mỡ của nàng, đang nghĩ xem nên mở miệng thế nào. Dưới ánh lửa hắt vào trông Thanh Thu thật yếu đuối, khiến người ta không khỏi xót thương. Cả ngày hắn đều nghĩ, khi Thanh Thu tỉnh dậy, nàng sẽ khóc hay là thế nào? Buổi tối khi hắn về nàng có sầm mặt đuổi hắn cút đi không?
Dù sao tối qua cũng là hắn không tốt, hôm qua là sinh thần của nàng, chưa tặng cho Thanh Thu được món quà nào vừa ý, ngược lại còn… Lẽ ra sáng sớm nay hắn không nên rời xa dù chỉ một bước, giữ chặt nàng bên mình không bỏ đi, lại khăng khăng vừa tỉnh dậy đã không chịu nổi vội vàng tới phủ quận vương.
Phía Bắc Vu đột nhiên lại thay đổi thái độ lừng chừng kéo dài việc đàm phán hòa bình không rõ ràng trước đây của họ. Việc đàm phán trở nên vô cùng thuận lợi, thấy sắp có thể kết thúc, nên Vệ Minh không thể cùng lúc phân thân để về an ủi nàng. Cuối cùng khi được về để gặp Thanh Thu, chỉ có điều không ngờ nàng lại dùng phương thức đặc biệt này để giải thoát mọi lo lắng của mình.
Vệ Minh có ý muốn dịu dàng hỏi thăm an ủi nàng, hỏi xem cơ thể nàng có khó chịu không, dù sao tối qua cũng là lần đầu tiên, nhưng sợ nàng ngượng, cuối cùng hắn đành nhẫn nhịn thở dài: “Tại sao lại trốn ở đây, để ta tìm mãi”.
Rồi sau đó hắn nhìn những món ăn trên bàn, cười nói tiếp: “Xem ra ta có phúc về đường ăn uống rồi”.
Vệ Minh khẽ ôm nàng vào lòng, cảm giác cơ thể đang căng cứng của Thanh Thu từ từ mềm ra, sau đó nàng lặng lẽ dựa vào hắn. Không biết nàng đang nghĩ gì, đột nhiên lại giằng ra: “Người thiếp đầy