Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341998

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1998 lượt.

long đều là của người khác, không có phần của nàng.
Từng lời từng lời của quận vương phi đều khiến Thanh Thu tổn thương, làm cho nàng không thể ngồi yên liền đứng thẳng dậy đáp: “Vương phi sai rồi, cho dù là chính thê, Thanh Thu cũng không cần. Khi ấy nô tỳ đến phủ thế tử là vương phi cho phép, Thanh Thu cũng đã hỏi thế tử bao giờ có thể cho mình đi. Bây giờ rất đúng lúc, cũng may nô tỳ còn chưa bán thân cho quý phủ, chỉ cần một câu của vương phi là được”.
“Được!” Quận vương phi vừa nói xong từ “được”, đột nhiên lại nghĩ ra không thỏa đáng, lúc này nếu đuổi nàng đi, e rằng Vệ Minh sẽ trở mặt hận mình, bà lập tức cười nhạt nói: “Khoan, lúc này ta để ngươi đi, Minh nhi chắc chắn không nghe, Thanh Thu, ngươi muốn gây chuyện chia rẽ để Minh nhi coi ta là kẻ ác, thủ đoạn hay lắm, dã tâm lắm!”.
Quận vương phi càng nghĩ càng thấy đúng, chính thế, có thể mê hoặc con trai bà tới mức mất lý trí thì thủ đoạn nhất định phải cao siêu. Thật không nhận ra, nữ tử tên Thanh Thu này dã tâm cũng chẳng kém nhị phu nhân là bao. Lúc này đuổi đi không được, giữ lại cũng chẳng xong, về phía con trai, bà cũng phải nhanh chóng chấm dứt suy nghĩ vô lý này của nó, trong phủ cũng không thể để tin tức truyền ra.
Nghĩ đến đây ngực bà đau nhói, sớm biết có ngày hôm nay thì bà đã định việc hôn sự cho Minh nhi rồi. Có thể đuổi Thanh Thu đi là tốt nhất, ai bảo cô ta không biết tốt xấu, cho cô ta làm trắc phu nhân còn từ chối.
Thanh Thu cảm thấy mình nói gì cũng sai cả, nàng đành bất lực đáp: “Vương phi yên tâm, nô tỳ hiểu ý của bà, lúc nào đi nô tỳ tự có tính toán, quyết không li gián tình cảm mẹ con của vương phi và thế tử, khi cần, mong vương phi giúp đỡ”.
“Được, ngươi phải nhớ những gì hôm nay đã nói, nếu để ta biết ngươi về tố khổ với Vệ Minh, nhất định ta sẽ không tha cho ngươi!” Quận vương phi nghĩ ngợi một lát rồi lại dặn, “Hai tùy tùng bên ngoài là đi theo ngươi tới? Hôm nay về phải nói thế nào với Minh nhi ngươi nên nghĩ cho kỹ”.
“Về phần thế tử, nô tỳ sẽ không nói gì cả, mong vương phi tha cho lão quản gia, chuyện của Thanh Thu không liên quan tới họ.” Nàng vẫn còn nhớ, bóng lão quản gia quỳ khi nàng bước vào, cả đời hầu hạ trong phủ quận vương, vất vả công lao thôi chẳng nói, ít nhất thì gần đây quận vương và quận vương phi đã miễn cho ông phải quỳ, nàng không thể để ông vì mình mà liên lụy.
Nói bao nhiêu lâu như vậy, đúng là phí lời, quận vương phi gạt phắt ý định ban đầu sai người mang vòng ngọc châu báu đồ nữ trang ban tặng cho nàng, nhắm mắt xua tay bảo nàng đi.






Lòng Này Khó Yên
Khắp nơi trong vương phủ đều đã dùng rèm bằng vải bông, Thanh Thu vén tấm rèm bông nặng trịch lên đi ra ngoài, thở dài một hơi. Nghe nói ở Bắc Vu lúc này đã tuyết bay đầy trời, hơi thở ra nhìn giống như một làn khói trắng, nước mắt chảy xuống má lập tức sẽ biến thành giọt băng. Cái lạnh đó lạnh tới mức nào, Thanh Thu không thể tưởng tượng, còn ở Nam Vu lại chẳng hề có tuyết.
Bị hạn chế về kiến thức khiến con người ta thiển cận, trong mắt quận vương phi, nàng chính là nữ tử ngu xuẩn không biết thế nào là đủ. Thanh Thu vừa mới trải qua sự thay đổi lớn nhất trong cuộc đời của một người con gái, tâm trạng hỗn loạn vô cùng, lại còn bị gọi đến để đối phó với những lời mỉa mai của quận vương phi, nhất thời trong lòng có chút ấm ức không nói được thành lời. Nhưng ấm ức gì chứ?
Tình cảnh này, những lời khiến nàng khó chịu này, thậm chí cả việc tối hôm qua, chẳng phải nàng đều từng có dự liệu trước trong lòng rồi ư? Nàng không phải là một thiếu nữ ngu dốt, ngay khi thế tử mấy lần trêu đùa nàng, Thanh Thu đã nghĩ ngay tới việc nếu lỡ yêu lỡ thất thân thì hậu quả sẽ thế nào.
Việc đến bước này sẽ có những khó khăn gì, nàng đều đã nghĩ, nhưng nghĩ rồi thì sao, trái tim nàng không được kiên định như trước kia, cơ thể nàng… Nghĩ kỹ lại, không phải vì say rượu mà nàng mới hoan ái cùng Vệ Minh, nói không chừng không say nàng cũng sẽ dần dần đánh mất mình…
Lão quản gia lắc đầu, khuyên nhủ: “Con cũng đừng nghĩ quá nhiều, cùng lắm về nhà ở với chúng ta, con về sớm thì bà lão sẽ càng vui. Nói đi cũng phải nói lại người xuất sắc như thế tử, rốt cuộc thích con ở điểm nào chứ?”.
Khi Thanh Thu quay về vẫn đi kiệu nhỏ, suốt chặng đường lắc lư nàng chỉ nghĩ đến vấn đề này, thế tử thích nàng ở điểm nào?
Chẳng qua chỉ là nàng nấu món ăn hợp khẩu vị với hắn, bị hắn chọn đưa tới phủ thế tử mà thôi. Nhớ lại thời gian đầu nửa đêm Vệ Minh đột nhập vào phòng Thanh Thu, chỉ vì nghi ngờ nàng có quan hệ với thích khách và Thiên phủ Bắc Vu, giờ lại nói muốn lấy nàng làm thê, thật chẳng có đạo lý gì hết.
Vừa rồi trước khi rời phủ quận vương, Thanh Thu đã nhờ lão quản gia nghĩ giúp nàng một cách, như ông nói cùng lắm là rời khỏi đây về nhà với họ. Có điều giờ tấm thân nàng không còn trong sạch nữa, đời này cũng chẳng thể lấy ai, ông và dì Lưu Hoa sẽ nhìn nàng thế nào đây?
Thanh Thu mong thế tử sớm hồi phủ, nhưng nàng lại sợ gặp hắn, lẽ nào hỏi Vệ Minh muốn lấy nàng l