Nàng Trợ Lý Lạnh Lùng Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341995
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1995 lượt.
mùi thức ăn, cẩn thận không ám sang thế tử”.
Vệ Minh có chút thất vọng, phải đợi cả ngày trời mới có thể ôm cơ thể mềm mại của nàng vào lòng, cho dù người nàng đầy mùi dầu mỡ, cho dù là có thì căn bản đấy cũng không phải việc quan trọng. Quan trọng là bộ dạng của nàng, giống như thế nào cũng phải tìm ra lý do để cách li hai người ra xa một chút mới được.
Trước khi vào thiện phòng, Vệ Minh đã nghe quản gia Thanh Thư và thuộc hạ kể về việc hôm nay nàng bị gọi tới phủ quận vương. Vậy thì có lẽ nàng cũng biết sáng sớm hắn về phủ quận vương là vì chuyện gì rồi, phải biết hắn thật lòng thật dạ với nàng, nhưng tại sao vẫn có chút không an tâm?
Phản ứng của mẫu thân nằm trong dự liệu của hắn, nhưng Vệ Minh không ngờ bà lại gọi Thanh Thu đến nhanh thế, nhất định hôm nay nàng đã phải chịu ấm ức, nên mới cự tuyệt hắn như vậy.
Hoặc đây cũng chỉ là một trong số những nguyên nhân, điều mà nàng đang bận tâm, chính là việc xảy ra tối qua.
Nghĩ tới đây, vẻ mặt của hắn bất giác dịu xuống, ân cần hỏi: “Sao không nghỉ thêm chút nữa? Cơ thể thấy đỡ hơn chưa?”.
Quả nhiên lời này khiến mặt nàng đỏ bừng như lửa, sắc trời vốn đang u ám, lại không có ai dám vào thắp đèn, chỉ có chút ánh sáng hắt ra từ bếp lò bập bùng, chiếu lên khuôn mặt hai người lúc sáng lúc tối.
Cảnh tượng tối qua hiện ra trong đầu nàng vô cùng rõ ràng, Thanh Thu sau khi ngượng ngùng xong, không thể kiềm chế được nước mắt rơi lã chã. Nàng không muốn để hắn nhìn thấy, vội vàng quay đi định bắc nồi cháo trên bếp xuống, còn không kịp cả đeo bao tay. Vệ Minh nhìn thấy rất rõ, túm chặt tay nàng nói: “Cẩn thận bỏng!”.
Trong lúc hoảng loạn đầu ngón tay vẫn chạm tới nên bị bỏng, nàng cắn chặt môi không lên tiếng, nước mắt lại càng rơi nhiều hơn. Vệ Minh cầm chặt tay nàng vừa thổi vừa xoa, trầm mặt xuống: “Nàng không nên đến đây, Hồng Ngọc đâu? Hai tiểu nha đầu kia đâu? Đều để bày hết thôi sao?”.
Phải một lúc lâu sau mới thấy Thanh Thu nghẹn ngào đáp lại: “Làm sao ngủ được, thiếp…”.
Vệ Minh bị những giọt nước mắt của nàng làm cho mềm lòng, liên tục dỗ dành: “Được rồi, tại ta, tại ta được chưa? Đều tại ta quá vội vàng, vốn định quyết sớm hơn để nàng yên lòng, nhưng giờ lại khiến nàng phải chịu ấm ức. Phía mẫu thân ta sẽ tới chịu tội, sau này không để nàng một mình tới phủ quận vương nữa”.
Làm sao nàng có thể yên lòng, cơn khủng hoảng hoang mang còn tạm chịu được, nhưng chẳng có cách nào để kể rõ cho hắn biết nàng đang sợ điều gì.
Thanh Thu lau khô nước mắt đáp: “Thiếp chẳng phải chịu ấm ức gì cả, quận vương phi cũng không làm khó thiếp. Nếu chàng còn tới xin chịu tội, chẳng nói chẳng rằng chắc chắn sẽ to chuyện, tội của thiếp lại càng lớn. Hơn nữa sao chàng biết thiếp sẽ vì chuyện ấy mà yên lòng? Không chịu nạp phòng làm thiếp, lại cũng không yêu cầu mong được gả cho chàng. Tình hình hiện nay, giống như thiếp đang ép chàng không lấy thiếp không được, như thế người khác sẽ nhìn thiếp thế nào?”.
“Thanh Thu, nàng không cần nghĩ nhiều quá, hôm khác ta sẽ đưa nàng tới phương Bắc chơi, phong cảnh con người nơi ấy thú vị hơn phương Nam này nhiều. Bất luận nam tử, nữ tử, già hay trẻ, đều rất phóng khoáng, chẳng có nhiều phép tắc thế này đâu.”
Nấu ăn mất cả nửa ngày, lại khóc lóc một trận, tâm trạng Thanh Thu cũng nhẹ nhõm hơn nhiều, nàng không khách sáo hừ một tiếng: “Chàng đương nhiên không cần nghĩ quá nhiều, thế tử, Nam Vu chúng ta không thể so với Bắc Vu, quy tắc ở phủ quận vương cũng nhiều. Nếu để người ta biết chàng định lấy một nữ tử lỡ thì, không cười chàng tới chết mới lạ. Chàng từng ở Bắc Vu, đương nhiên cảm thấy chuyện này chẳng có gì, nhưng ở đây thì khác, thời gian này trong phủ người trên kẻ dưới đều nói sớm muộn gì thiếp cũng là người của chàng. Thanh danh đã chẳng còn, giờ thì hay rồi, nữ tử lớn tuổi không lấy được chồng lại còn chẳng biết thân biết phận. Chỉ e sẽ còn bị người ta đàm tiếu những lời khó nghe hơn thế, mơ mộng hão huyền, không biết thế nào là đủ, thiếp không chịu được nữa”.
Nói xong, sắc mặt Thanh Thu lại lộ vẻ buồn bã, nàng giờ không còn trong sạch, không rời khỏi phủ thế tử thì còn được, có thể coi là người của thế tử, nhưng một khi đã rời đi, thì không còn đất sống trong thành Việt Đô này nữa, đi đến đâu cũng bị người ta dị nghị, đàm tiếu.
Vệ Minh chỉ còn biết thở dài: “Thế này tốt hơn so với việc nàng lẳng lặng không nói gì mà chỉ biết khóc, ta thà để nàng muốn nói gì thì cứ trút cả vào ta. Đến nước này rồi, nếu nàng còn nghĩ như trước kia, tránh xa ta, ta cũng sẽ không buông tay, nàng đi tới đâu ta cũng phải tìm được nàng về. Thanh Thu, nàng là của ta, đây là việc không thể thay đổi”.
“Vậy ít nhất cũng để mọi thứ bình thường trở lại đi, thực đơn của chàng cứ để thiếp nghĩ, thiếp vẫn nên làm một đầu bếp nhàn hạ, được không?”
Vệ Minh suy nghĩ, thong thả hỏi: “Thanh Thu, lấy ta khiến nàng khó nghĩ vậy sao?”.
Thấy nàng không đáp, hắn lại thở dài: “Nếu nàng cố chấp như thế, thì tạm thời cứ để mọi việc bình thường như cũ. Dù sao việc đàm phán hòa bình vẫn chưa kết thúc, thật không biết những ngư