Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341996
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1996 lượt.
suy nghĩ cân nhắc một lúc mới mở miệng: “Hôm nay thân thể không tiện, ngồi đi”.
Nhìn nàng thân thể không tiện, nhưng cũng không cần chỉ ra trước mặt mọi người chứ? Thanh Thu nhìn chiếc ghế đặt sau mình, đáp một tiếng, “Vâng, vương phi”.
Nàng chầm chậm ngồi xuống, chỉ cảm thấy toàn thân bất an, căn phòng này khiến người ta bị áp lực, nàng cụp mắt, đến lão quản gia cũng không dám nhìn thêm cái nào.
Quận vương phi định nói gì đó, nhìn đám người hầu trước mặt, đành tạm thời cho họ lui ra, chỉ giữ lại một mình Thanh Thu trong phòng.
Thanh Thu bình tĩnh đối mặt với quận vương phi, lão quản gia lúc chuẩn bị lui ra có nhìn nàng một cái, có lo lắng, có thương xót. Nàng có thể đoán được ông đang nghĩ gì, nhưng đây là việc riêng của nàng, mọi chuyện nàng phải tự gánh chịu.
“Ta nghe nói tối qua thế tử qua đêm ở phòng ngươi?” Quận vương phi cũng không nghĩ là chỉ sau một đêm, con trai bà bị chập dây thần kinh nào rồi, sao cứ nhất quyết đòi lấy cô ta.
Đây rõ ràng là cố tình hỏi, Thanh Thu có chút khó chịu, đầu cúi càng thấp hơn.
Quận vương phi uống trà rồi lại từ từ lên tiếng: “Người đừng nghĩ nhiều, con trai ta từ trước tới nay là người trọng tình, không dễ dàng nạp phòng, mãi mới thấy nó để mắt đến ngươi, đương nhiên ta phải hỏi chứ. Từ nhỏ nó đã sống trong nhung lụa, mấy năm trước đột nhiên muốn ra biên ải tòng quân, ở đó khổ sở sao bì được với kinh thành, không ngờ lại lập công, là mẫu thân như ta, đương nhiên vui mừng còn không kịp”.
Thanh Thu ngồi nghe bà nhàn nhã kể lại những chuyện thú vị của Vệ Minh khi còn niên thiếu, trong lòng có chút buồn cười, quận vương phi không giống như những phu nhân làm bộ làm tịch, nói những chuyện này chẳng qua là để nàng biết, con trai là của bà, không ai có thể trái ý bà.
“Ta vẫn luôn mong phòng nó có thêm người để chăm sóc, mấy tiểu nha đầu kia căn bản chẳng hiểu chuyện. Ngươi không giống chúng, Thanh Thu, ta hiểu rõ về ngươi, giờ Vệ Minh đã có ngươi chăm sóc, ta rất yên tâm.”
Bà một tiếng lại nhắc người trong phòng, hai tiếng lại nhắc nạp phòng, Thanh Thu chỉ cúi đầu im lặng. Quả nhiên, vấn đề của nàng căn bản chẳng là gì, người ta chỉ coi nàng là phận “người trong phòng” của hắn mà thôi.
“Ta nghe nói trước kia gia đình ngươi cũng khá giả, là a hoàn hầu hạ bên cạnh thế tử thật quá ấm ức cho ngươi.”
Quận vương phi thoáng trầm ngâm giống như nuối tiếc, nói tiếp: “Nhưng Vệ Minh vẫn chưa lấy vợ, cho dù nó muốn đối xử tử tế với ngươi, thì cũng phải đợi nó thành thân rồi ngươi mới có thể xuất giá. Ngươi cũng biết quy định trong phủ quận vương là thế, ngươi ở trong phủ này làm việc cũng không phải một ngày hai ngày, quy định đạo lý gì ta không cần phải nói nữa. Mấy hôm tới ta sẽ hỏi vương gia, nhận lời với Vệ Minh, cân nhắc cho ngươi danh phận trắc phu nhân. Sau này khi nó đã chính thức thành thân, nạp ngươi làm thiếp, rồi đến khi nó kế thừa tước vị, ngươi tìm cho Vệ Minh một người nữa, sẽ lập làm trắc phu nhân”
Ban tước vị thật to quá nhỉ, Thanh Thu ngẩng đầu vừa hay nhìn thấy quận vương phi đang nheo mắt đợi nàng trả lời, nàng nghĩ ngợi rồi lắc đầu: “Ý của vương phi nô tỳ hiểu, chỉ là Thanh Thu không muốn làm thiếp”.
“Ngươi phải nghĩ cho kỹ, đừng học nhị phu nhân kia, kẻo khiến người ta chê cười.”
Nhị phu nhân lén sai Lục Châu đi lôi kéo Thanh Thu, quận vương phi biết rõ nhưng không thèm nói gì. Trước kia để nàng ta vào phủ đã không sợ trở thành phu nhân rồi tác oai tác quái, nếu không tại sao đến tận giờ nàng ta vẫn chỉ là nhị phu nhân, mà không được làm trắc phu nhân, đều là do thủ đoạn của quận vương phi. Bà muốn nàng ta cả đời này không nở mày nở mặt được, danh phận chưa có được nên ám ảnh cho tới tận bây giờ, trở thành nỗi đau trong lòng nhị phu nhân, nên nàng ta rất hận quận vương phi.
“Xin vương phi yên tâm, cho dù là nạp phòng hay sau này lập trắc phu nhân, nô tỳ cũng không nhận.”
Quận vương phi thoáng giận, bà đã ra tay bố thí mà Thanh Thu còn chống lại, nên lạnh lùng hừ một tiếng, “Nói xem, thế nào ngươi mới chịu nhận?”.
Thanh Thu vẻ mặt đầy lạnh lùng, đáp: “Hồi nô tỳ còn làm đầu bếp trong phủ, cũng có người tới cầu thân với nô tỳ, nhưng hễ là người muốn cưới nô tỳ về làm thiếp đều bị đuổi đi cả, Thanh Thu không màng điều gì, chỉ không muốn chung phu quân với người khác mà thôi”.
Những lời này quả có chút đại nghịch bất đạo, đắc tội cả với quận vương phi, bà giận tới mức suýt thì ném vỡ chén trà: “Sao, có phải ngươi cho rằng bây giờ Vệ Minh sủng ái ngươi, nên vọng tưởng nó sẽ lấy mình về làm chính thê? Không phải ngươi đã quá coi trọng mình đấy chứ, phải biết thân biết phận, những kẻ ấy sao có thể so sánh với con trai ta?”.
Thân phận của nàng, ha, phải, thân phận của nàng thấp kém, vì vậy vị hôn phu đã chết rồi sống lại của nàng mới muốn nàng đi theo y với danh nghĩa là vợ của người khác, tới Bắc Vu đã có Tuyết Chỉ làm phu nhân của y. Giờ đến thế tử sau khi chiếm đoạt nàng xong, nàng cũng phải đợi hắn lấy vợ rồi mới có thể vào cửa làm lẽ. Thật tốt, danh phận đó địa vị đó, mai mối cưới hỏi đàng hoàng, đầu bạc răng