Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341993
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1993 lượt.
à thật ư? Thật thì sao, lấy thế tử mà không phải chịu phận làm thiếp? Đấy lại càng là chuyện không có khả năng, tự cổ chí kim chưa từng xảy ra chuyện như vậy. Tất cả đều phải nghe theo lời của cha mẹ, lời của mai mối, dạng mồ côi như nàng sao xứng đứng bên cạnh thế tử. Chính vì như thế, nàng luôn muốn tránh xa hắn, mới không đến nỗi lún càng sâu.
Về tới phủ thế tử, Thanh Thu chẳng thiết ăn uống gì, vừa đặt mình xuống là ngủ li bì, nàng quá mệt, mệt tới mức không muốn nghĩ, không muốn làm gì nữa, trời sập xuống cũng còn có người cao hơn nàng đỡ trước mà. Nhưng tới quá trưa, sau khi vô duyên vô cớ tỉnh khỏi giấc mơ, rồi không sao ngủ được nữa, đến Chu Công[1'>cũng bạc đãi nàng, đuổi nàng khỏi cõi mộng. Nàng lăn qua lộn lại một hồi, cuối cùng đành ngồi dậy.
[1'> Người Trung Quốc thường có cách nói “đi gặp Chu Công” ý chỉ đi ngủ.
Sắc trời u ám giống như những chuyện buồn chán tích tụ trong sâu thẳm cõi lòng nàng vậy. Tiểu nha đầu thấy Thanh Thu thức giấc, theo lời căn dặn của Hồng Ngọc, liền mang cơm canh nóng lên. Vì thế tử yêu cầu rất khắt khe trong việc ăn uống, nên các món ăn trong phủ thế tử nhìn khá bắt mắt và ngon miệng.
Thanh Thu vẫn luôn chán ghét những món như thế, có điều từ sáng sớm tới giờ nàng vẫn chưa có miếng cơm nào vào bụng, lòng không muốn ăn, nhưng cơ thể không thể chịu được, bụng đói tới mức khó chịu. Nàng nhìn thấy trong khay thức ăn có một bát cháo nấu bằng gạo nếp táo tàu nấm phục linh mà nàng thích ăn, Thanh Thu liền múc một bát nhỏ, ăn vài miếng nhưng lại chẳng ngon miệng.
Không ngủ được, không muốn ăn, Thanh Thu hoang mang đi dạo quanh phủ, trong vô thức đi tới thiện phòng. Lúc này ở thiện phòng không còn ai nấu nướng nữa, các đầu bếp đều tụ tập lại một chỗ nói chuyện. Đầu bếp trưởng nhìn thấy nàng vội đứng dậy chào: “Thanh Thu cô nương, buổi tối thế tử có về dùng cơm không? Cô nương cho người tới gọi ta một tiếng là được rồi, đâu cần phải đích thân tới đây”.
“Không có chuyện gì đâu, miệng ta hơi nhạt, muốn tự làm cho mình ít đồ ăn.”
“Mời cô nương.” Đầu bếp trưởng nghĩ nàng đâu phải nhạt miệng, mà là tâm trạng không tốt. Ông ta nháy mắt với những người đứng quanh bếp, ai thổi lửa thì đi thổi lửa, ai gánh nước thì đi gánh nước, trong chốc lát thiện phòng lại bắt đầu bận rộn.
Thanh Thu nhìn nguyên liệu, củ cải trắng, cà màu xanh tím, củ sen trắng như tuyết, gà đã được vặt sạch lông treo sẵn, cá trong chậu. Tất cả những thứ này nàng đã từng sống chung hơn hai năm có lẻ, chỉ riêng ngửi mùi của thiện phòng thôi nàng cũng thấy vô cùng quen thuộc rồi, trái tim đang bất an không chốn nương tựa của Thanh Thu bỗng bình tĩnh trở lại ít nhiều.
Đã bao lâu nàng chưa nấu ăn? Hình như lần trước nàng có nấu mấy món hương vị Bắc Vu đãi đoàn sứ giả tới từ phương Bắc, từ khi đến phủ thế tử, nàng quên mất cả bản thân mình. Đột nhiên Thanh Thu có suy nghĩ muốn làm mấy món ngon, làm cho chính nàng ăn.
Nghĩ đến đó Thanh Thu liền bắt tay vào làm ngay, khi đã vội thì không màng quy tắc, đến tạp dề chuyên dụng chỉ mặc khi nấu ăn, nàng cũng chẳng thay. Thanh Thu xắn tay áo bộ đồ mới thay lên, quấn tùng váy quanh eo, rồi cầm một con dao ngồi xổm dưới đất, vớt con cá đang bơi lội tung tăng đầy vui vẻ trong chậu nước.
Đầu bếp trưởng vội ngăn lại: “Thanh Thu cô nương, vẩy cá khó đánh lắm, để ta phụ cô”.
“Không cần, mọi người ra ngoài cả đi.” Vẻ mặt nàng rất nghiêm túc, như thể đang muốn làm chuyện lớn gì đó, người của thiện phòng đều biết ý mà lui ra.
Chỉ giết một con cá, mà nàng làm như sắp giết người vậy, đám người của thiện phòng bị đuổi ra ngoài, bên trong vọng ra âm thanh ồn ã. Chẳng hiểu tại sao Thanh Thu cô nương lại ầm ĩ như thế, không biết liệu có làm bị thương chính mình không?
Cuối cùng, tiếng cá quẫy đạp không còn vọng ra nữa, một lát sau tiếng thái rau trên thớt truyền ra, sau đó là dầu nóng, tiếng lèo xèo không ngừng vang lên liên tục. Giờ cơm sắp đến nhưng không ai dám vào, quản gia thiện phòng nghe được chuyện này, cười lạnh một tiếng nhưng cũng chẳng quản, cùng lắm cả phủ không ăn cơm nữa là xong, có trách cũng không trách ông ta được.
Cho tới tận khi Vệ Minh về phủ, Thanh Thu vẫn chưa ra khỏi thiện phòng, mọi người đứng ngoài cũng thấy đói, mà bên trong mùi thơm bay ra ngào ngạt, khiến ai nấy đều chảy nước miếng. Đám đầu bếp bắt đầu suy đoán xem Thanh Thu cô nương đang nấu món gì, vừa rồi có mùi của tương chắc là món vịt hầm tương, giờ lại thoang thoảng vị ngọt, chắc là chân giò hun khói mật ong…
Khi thế tử vào thiện phòng, Thanh Thu đang ngồi bất động trên một cái ghế nhỏ quay lưng ra cửa trông nồi nấu trên bếp, nhìn làn khói trắng bay lên. Dường như nàng rất mệt, tay chống má người co lại, bên cạnh là một đống lộn xộn, nồi niêu bát đĩa bẩn bừa bãi, dưới đất nước rớt khắp nơi, chỉ có trên bàn dài để thức ăn mười mấy món trông gọn gàng đẹp mắt.
Các món ăn rất thịnh soạn, Vệ Minh liếc mắt nhìn, thầm thở dài một tiếng, cuối cùng nàng vẫn để ý tới chuyện tối qua. Hắn đi đến khẽ gọi một tiếng: “Thanh Thu”.
Sống lưng nàng thoáng cứng lại, nhưng không q