XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341992

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1992 lượt.

ời Bắc Vu này tại sao nán lại ở thành Việt Đô tới tận bây giờ, xem ra họ định ở tới mùa xuân năm sau mới chịu rời đi”.
Điều đó có nghĩa là, Ninh Tư Bình, Tuyết Chỉ cũng phải tới năm sau mới đi? Lần này việc đàm phán có vẻ kéo dài bất thường. Thanh Thu cảm giác như Ninh Tư Bình cố ý kéo dài thời gian, thậm chí giả vờ bị trọng thương, không phải y đang âm thầm âm mưu điều gì đó chứ, có gì bất lợi cho Nam Vu không? Có gì bất lợi cho thế tử không?
Vệ Minh cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng: “Thức ăn nguội cả rồi, Thanh Thu, nàng không đói ư?”.
Thanh Thu nhìn thiện phòng lúc này bừa bộn, có chút xấu hổ, có điều tốt xấu gì cũng đã đạt được thỏa thuận với Vệ Minh. Tất cả lại như cũ, thời gian này đợi nàng nghĩ thông suốt nên sắp xếp tương lai cho mình thế nào rồi tính tiếp.
“Thức ăn nguội có thể hâm lại, dù gì cũng không cần chàng động tay, đây không phải là nơi thế tử nên đến.” Thanh Thu nói xong bèn đi ra ngoài trước, vừa ra khỏi cửa đã giật thót mình, phủ thế tử dựng đài kịch từ bao giờ không biết, mọi người đều vây quanh ở đây để xem kịch sao?
Tất cả lại trở về đúng như những gì Thanh Thu mong muốn vào tối hôm đó, sau khi thế tử lo nốt khâu cuối cùng trong tiến trình đàm phán, ngoài việc dùng ánh mắt đầy tình cảm để nhìn nàng ra, hoàn toàn không có hành động nào khác. Quận vương phi cũng không cho truyền nàng đến nữa, lão quản gia mấy lần tới thăm, hỏi nàng định thế nào, nàng đều cười thản nhiên đáp chưa có dự định gì.
Đúng là Thanh Thu chưa từng nghĩ đến việc sau này sẽ ra sao, bởi vì nàng cũng có chút không đành lòng, mỗi lần nghĩ đến việc bản thân sẽ rời xa Vệ Minh, nàng lại buồn bã. Phàm việc gì cũng cần có thời cơ, có những việc muốn vội cũng không được.
Từ sau lần làm loạn ở thiện phòng ấy, Thanh Thu thỉnh thoảng vẫn tới đó làm vài món để giải tỏa tâm trạng u uất của mình. Ngoài việc ấy ra, nàng chỉ lặng lẽ ở trong phòng.
Người trong phủ không ai đoán được thế tử và vị Thanh Thu cô nương này đang làm trò gì. Có người nói rằng thế tử muốn lấy Thanh Thu cô nương, nhưng do áp lực từ quận vương, nên phải gạt bỏ ý định đó. Còn Thanh Thu cô nương không được như nguyện vọng, ngày ngày dùng nước mắt rửa mặt, lòng sinh oán hận không cả buồn nhìn mặt thế tử.
Quận vương phi thấy con trai chỉ sấm to mà mưa nhỏ[3'>, sau khi làm cái việc động trời ấy xong lại nhạt hẳn với Thanh Thu. Trong lòng bà vui sướng vô cùng, nhân dịp gần đây rảnh rỗi, quận vương phi muốn nhanh nhanh chóng chóng định đoạt việc hôn sự cho con trai, có điều riêng việc chọn thiên kim tiểu thư nhà nào làm con dâu mình cũng khiến bà sầu não.
[3'> Ý chỉ lời nói thì đao to búa lớn, nhưng hành động lại chẳng có gì.
Dựa vào gia thế của Hiền Bình thế tử và danh tiếng lẫy lừng của hắn bây giờ, muốn chọn một người như hoa như ngọc cũng chẳng cần phải phí công tìm kiếm. Thiên kim nhà quyền quý, tiểu thư phú gia xếp hàng đợi thế tử đoái hoài, cùng lắm do hoàng thượng quyết định, muốn lấy mấy người chẳng được.
Quận vương phi trong lòng đã có tính toán từ lâu, những tiểu thư thiên kim con nhà danh giá có độ tuổi thích hợp với Vệ Minh, phẩm chất tốt thì rất nhiều. Trừ những người đã đính hôn ra, chỉ còn lại tiểu thư nhà họ Khang là phù hợp nhất, hơn nữa Khang gia sớm cũng có ý này, đúng là buồn ngủ lại gặp chiếu manh.
Bà có ý muốn quyết ngay chuyện hôn sự, nhưng quận vương lại nhắc nhở bà phải thận trọng, ngộ nhỡ con trai bà không thích, khăng khăng không lấy, cuối cùng chuyện tốt sẽ thành chuyện xấu. Quận vương phi bèn không vui, hối hận lẽ ra mình không nên đồng ý cho Thanh Thu theo thế tử. Sau đó bà lại nhớ đến cô cháu gái Huống Linh Ngọc của mình, lúc này còn đang ở phủ thế tử đợi gả cho biểu ca, giờ không lấy được lại còn dùng dằng mãi, nhất định là rất buồn.
Bản thân Huống Linh Ngọc lại không hề biết những chuyện này, tốt xấu gì nàng ta cũng là tiểu thư, bọn a hoàn đầy tớ sợ uy của quận vương phi, không dám bàn tán nghị luận về nàng ta. Tiểu Liên tính tình giống hệt chủ nhân, nhát gan, việc gì cũng sợ, bình thường theo sát tiểu thư nửa bước không rời, hai chủ tớ ấy lại ít đi dạo trong phủ, có chuyện cũng hiếm khi truyền tới tai họ.
Nhưng chuyện thế tử thích Thanh Thu, Linh Ngọc lại biết, trong lòng khó tránh khỏi có chút bối rối, nhưng không kìm được ý muốn tới nhờ Thanh Thu chỉ giáo cầm nghệ, trong lòng nàng ta cho rằng kỹ năng chơi đàn của Thanh Thu cao hơn Tuyết Chỉ một chút.
Thanh Thu lại chỉ ao ước cả đời này dính chặt vào thiện phòng không phải gặp Linh Ngọc tiểu thư, tránh bị người ta dị nghị hai người vui vẻ hòa thuận, thế tử thật có phúc. Chưa giờ phút nào nàng quên việc mình đã nhận lời với quận vương phi, lại thêm mỗi lần Hồng Ngọc gặp nàng đều mang bộ dạng ngập ngừng muốn nói nhưng thôi. Không cần nói, quận vương phi nhất định là bảo nàng ta theo dõi nhắc nhở nàng, bao giờ mới tự động rời đi.
Thời tiết khắc nghiệt, Thanh Thu không nghĩ ra chỗ nào muốn đi. Mặc dù gia cảnh sa sút tới mức phải làm một đầu bếp, nhưng nàng cũng chưa từng sống những ngày đói ăn thiếu mặc. Huống hồ làm đầu bếp điều tối th