Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341990

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1990 lượt.

Lương Niên nghĩ chắc đối phương cũng hiểu được vì sao tự dưng mình lại thận trọng như thế. Nhưng đêm nay lại có cơ hội, y tới dự tiệc, chỉ muốn nói với Ninh Tư Bình vài câu, mặc dù trước đó chưa hẹn nhưng Ninh Tư Bình nhất định sẽ tìm cơ hội tới gặp y, đến khi ấy nói lại với Ninh Tư Bình một tiếng rằng việc Ninh tông chủ nhờ không thể thành được, sau này đừng liên lạc nữa.
Khổng Lương Niên nhìn lên đống tuyết chưa tan trên hòn đá bên hồ, liền nghĩ đến việc mùa xuân năm sau phải tới Bắc Vu, nói thì là làm sứ giả, nhưng không được cho gia quyến theo cùng. Lần này đến đó dạy học, thánh ân đặc biệt cho phép y mang theo gia quyến, năm năm là khoảng thời gian quá dài, sợ rằng ai đó không chịu nổi sự cô đơn, sau năm năm trái tim có khi cũng rơi mất ở Bắc Vu. Y muốn đưa Tô Diệu đi, chỉ là phải nói với nàng ấy thế nào đây?
Nơi khuất ở bên hồ thế này chỉ những người có việc mới tìm tới. Nhưng cái người “có việc” mà Khổng Lương Niên đợi là Ninh Tư Bình lại không đến, mà người đến là một nữ tử, nàng ta cởi chiếc mũ lông trên đầu xuống, khẽ cười một tiếng: “Khổng hàn lâm đang đợi ai ư? Ta nghĩ chắc ngài phải đợi uổng công rồi”.
“Sao lại là cô nương?” Khổng Lương Niên nhận ra nàng ta, đây là Tuyết Chỉ đại gia, người mà Ninh Tư Bình đến đón. Nàng ta còn là sư muội đồng môn của Thanh Thu và Tô Diệu. Nhưng chuyện Ninh Tư Bình và y hẹn nhau vô cùng bí mật, sao nàng ta lại biết mình đang đợi ai. Tuyết Chỉ còn không đợi Khổng Lương Niên lên tiếng, nói tiếp: “Ta nói thật đấy, Ninh tông chủ lúc này không ở trong Hy Xuân uyển”.
Không ở đây thì đi đâu, hôm nay Ninh Tư Bình là nhân vật chính. Khổng Lương Niên trong lòng lo sợ bất an, nữ tử này không phải tới oán trách y đấy chứ. Dù sao nàng ta cũng sắp gả vào Thiên phủ, còn y lại là người giúp phu quân nàng ta lôi kéo vị hôn thê trước kia về bên mình. Khổng Lương Niên cố nặn ra một nụ cười, đáp: “Cô nương hiểu lầm rồi, ta chẳng qua thấy chỗ này yên tĩnh, chứ đâu có đợi ai”.
Tuyết Chỉ cúi đầu cười, “Ở đây không có người ngoài, Khổng hàn lâm không cần gạt ta, ngài và chàng có giao ước gì, ta đã biết”.






Hiểu Lầm
Lúc này Vệ Minh mới tới cửa của Hy Xuân uyển, tối nay hắn không chỉ đến đây để dự tiệc, mà còn vì một người. Từ sau khi phát hiện ra Khổng Lương Niên có bí mật, Vệ Minh vẫn luôn cho người theo dõi điều tra về y. Mặc dù nhìn Khổng Lương Niên không giống với người tư thông với kẻ địch bên ngoài, nhưng con người không thể chỉ nhìn tướng mạo.
Mùa xuân sang năm Khổng Lương Niên sẽ theo đoàn sứ giả đến Bắc Vu, hơn nữa còn ở lại đó tận năm năm. Câu đố trong việc Ninh tông chủ gặp thích khách vẫn còn chưa có lời giải, nếu Khổng Lương Niên có bí mật thật, để y tới Bắc Vu thì đúng là không ổn. Vệ Minh không ngừng điều tra theo dõi, nhưng lại chẳng tìm ra điều gì. Thân thế y vô cùng trong sạch, lại là môn sinh đệ tử của Tống thừa tướng, trung quân ái quốc, Vệ Minh cũng không muốn túm chặt lấy y không tha, chỉ vì hắn thấy không yên tâm thôi.
Tối nay nếu Khổng Lương Niên không tới dự tiệc, thì Vệ Minh cũng không nghĩ nhiều, nhưng trước đó có người nhận được tin báo, y vừa đến, giờ đang ở bên hồ.
Không khí ở Hy Xuân uyển vui vẻ náo nhiệt, bữa tiệc này nói là tổ chức để chúc mừng chủ nhân Thiên phủ, nhưng thật ra là cái cớ để các vị quan viên ở Nam Vu thể hiện sự phú quý của mình. Hoàng thượng đã hạ lệnh, các vị đại nhân đều phải nể mặt đến dự, ít nhiều cũng phải có quà mừng, người của đoàn sứ giả Bắc Vu trong lòng không vui, cũng đành cố gắng gượng để tiếp đón bọn họ.
Tối nay thế tử có ý muốn đưa nàng đến Hy Xuân uyển dự tiệc, nhưng Thanh Thu lắc đầu từ chối. Sau khi nhìn thấy vẻ thất vọng trên khuôn mặt Vệ Minh, nàng lại có chút không đành lòng, định làm mấy món ăn đêm thanh đạm, đợi hắn về là có thể dùng ngay.
Có Thanh Thu ở đây, những đầu bếp phải trực đêm vui mừng lui về phòng nghỉ. Nàng đứng ngẩn ngơ hồi lâu, mới bắt đầu làm món canh thịt viên bí đao cho tối nay.
Đầu tiên nàng cắt đôi quả bí đao ra, rồi lấy một đoạn mềm và non nhất cắt làm đôi, gọt lớp vỏ xanh bên ngoài, khoét ruột, bỏ vào chậu nước rửa sạch, hai miếng bí đặt trên thớt gỗ màu đen nhìn trắng như ngọc. Thanh Thu ngẫm nghĩ, do dự không biết nên thái miếng hay cắt lát, thế tử chắc sẽ về muộn, thái miếng khi nấu sẽ không bị nát, nàng bèn cắt thành từng miếng vừa miệng, cho vào chậu để sẵn.
Nếu làm người cũng giống như làm món ăn thì đơn giản biết bao.
Thanh Thu không phải là người thích nấu ăn lắm, nhưng càng ngày nàng cảm thấy chỉ nhưng lúc nấu ăn, bản thân mới tạm thời quên đi phiền não trong lòng. Canh thịt viên, đương nhiên là phải có thịt viên, có thể dùng thịt ức gà để làm. Nàng cắn môi băm nát miếng ức gà, giống như đang giải tỏa ấm ức trong lòng vậy.
Dựa vào cái gì mà nàng mới từng này tuổi đầu đã phải gánh cái danh “Vọng môn quá”[2'>, không tìm được người tử tế để thành thân?
[2'> Vọng môn quá: Thủ tiết với vị hôn phu.
Dựa vào cái gì mà người đã biến mất từ lâu lại xuất hiện trước mặt nàng,


Polaroid