Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341987
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1987 lượt.
cứ nhay đi nhay lại vào nỗi đau của nàng?
Dựa vào cái gì mà nàng phải chịu ấm ức như thế, người ta không thích nàng, vậy nàng sẽ đi?
Dựa vào cái gì, rõ ràng nàng đã thất thân lại đánh mất cả trái tim. Chẳng qua chỉ không đi dự tiệc với Vệ Minh, mà bản thân cứ như mắc nợ hắn không bằng. Nửa đêm nửa hôm còn tự động chạy tới đây làm đồ ăn khuya cho hắn?
Cho tới tận khi miếng ức gà bị băm nát nàng mới dừng tay, Thanh Thu đập trứng vào bát, lấy phần lòng trắng trộn cùng chỗ thịt đã băm, nặn thành từng viên nhỏ, rồi cho lửa to chờ dầu sôi.
Đây coi như chút ấm áp cuối cùng cho những ngày còn lại nàng ở bên hắn, Thanh Thu còn ở trong phủ này thêm một ngày thì thời gian ở bên hắn sẽ bớt đi một ngày. Vệ Minh càng lúc càng coi trọng nàng, mỗi lần về phủ đều sẽ tới thẳng phòng tìm nàng, thỉnh thoảng hắn còn kể nhưng chuyện thú vị mình gặp bên ngoài cho nàng nghe, có lúc chỉ cười rồi ôm chặt nàng vào lòng, như châu như ngọc thì cũng chỉ đến thế mà thôi.
Tính canh giờ thì có lẽ lúc này hắn đang vui vẻ chúc rượu khách khứa trong Hy Xuân uyển. Mấy hôm nay tâm trạng Vệ Minh rất vui, Thanh Thu cũng biết việc đàm phán hòa bình cuối cùng đã kết thúc, điều đó có nghĩa là Ninh Tư Bình sẽ đi ư?
Hy Xuân uyển là nơi tổ chức tiệc mừng đại hỷ của y và Tuyết Chỉ, đấy là chỗ nàng không nên xuất hiện. Hơn nữa, nàng phải đối mặt với tình huống ấy thế nào đây, dù nàng nói mình không còn nhớ nhung gì y nữa, nhưng xét cho cùng Ninh Tư Bình vẫn là người từng đính hôn với nàng, đã từng là nam tử mà nàng coi trọng nhất trong cuộc đời này. Bảo nàng làm sao có thể cùng thế tử đến uống rượu mừng y cùng vị hôn thê mới?
Nghĩ đến Cao Hoằng Bình năm xưa đối với mình hết lòng hết dạ, Thanh Thu có chút ngẩn ngơ, trong những năm y trưởng thành, cũng là để đợi nàng lớn lên, thỉnh thoảng Cao Hoằng Bình sẽ ngượng ngùng nói với nàng rằng, sau này y sẽ đối với nàng thật tốt thật tốt. Khi nghe những lời đó, nàng chỉ muốn thật nhanh đến tuổi cập kê để được gả vào Cao gia.
Nhưng đúng vào thời điểm trước đó, cha nàng bắt đầu đổ bệnh, nàng lúc nào cũng túc trực bên giường, đúng là đã trở nên hời hợt với Cao Hoằng Bình, khiến y lúc nào cũng nặng trĩu tâm tư. Ánh mắt né tránh của y nhìn vào mắt nàng có chút khổ sở, phải tới tận sau này Thanh Thu mới hiểu.
Sau khi việc y ra biên ải được quyết định, Cao Hoằng Bình từng đến nhà cáo biệt nàng.
Tiếng củi nổ lách tách trong lò, soi rõ nét mặt Thanh Thu, bất giác nhớ lại những chuyện cũ năm xưa, nàng chỉ biết thở dài, gần đây đúng là nàng đa sầu đa cảm hơn rất nhiều. Chảo đã nóng, đợi dầu sủi lăn tăn, nàng bèn bỏ vào vài lát gừng và số bí đao đã xắt miếng vào đảo mấy cái, rồi đổ nước ngồi chờ nước sôi. Cách làm món canh này vô cùng đơn giản, chỉ cần viên thịt thật khéo rồi bỏ vào nồi nước sôi, thêm chút gia vị là xong.
Những đầu bếp khác khi làm món ăn này thường sẽ dùng thịt lợn viên, nhưng nàng lại dùng phần thịt ức gà. Còn một điểm khác nữa, đấy là trình tự cho thịt viên trước hay cho bí đao trước, vì vậy món canh nàng nấu đương nhiên rất khác. Nàng cảm thấy chỉ cần dùng loại thịt gà hơi non, lại không có mỡ, thì vị của món canh sẽ càng thêm thanh đạm.
Trong nửa năm trời cha lâm bệnh nặng, vì không muốn suy nghĩ nhớ nhung tới hai người khiến nàng lòng đau như thắt, Thanh Thu luôn nghĩ cách khiến mình trở nên thật bận rộn, bận đến mức ngay cả đàn cũng chẳng có thời gian động tới.
Nàng tìm đủ mọi cách để cha có thể dùng các món khác nhau, kết quả là khả năng nấu ăn của nàng tiến bộ trông thấy. May là nàng nghĩ ra được thì cũng làm được, mới không đến nỗi sau khi gia cảnh lụn bại, nàng không nơi nương tựa biến mất trên thế gian này.
Trong bát nước canh trong vắt như bạch ngọc điểm xuyết vài miếng bí trắng, còn cả những viên thịt màu hồng phấn, mùi hương thanh đạm vô cùng, đáng tiếc thế tử vẫn chưa về, nếu không có thể nếm nó khi vẫn còn nóng. Món ăn này để nguội rồi đem hâm lại sẽ không còn vị tươi ngon như vừa mới bắc khỏi bếp. Nàng thu dọn dao thớt, rửa tay, đậy bát canh vào, đặt bên cạnh bếp lò đang nóng rực, đợi sau khi thế tử hồi phủ sẽ bảo a hoàn mang lên cho hắn.
Thanh Thu vừa quay lại liền ngẩn ra, đêm tối vắng lặng, một người đứng bất động ở cửa, thân hình hơi gầy, lại chính là Ninh Tư Bình, người lẽ ra lúc này nên có mặt ở Hy Xuân uyển cho khách khứa chúc mừng.
Thanh Thu giơ tay vén mấy sợi tóc lòa xòa trước mặt, không biết nên nói gì. Mấy lần gặp, nàng vẫn chưa quen được với sự thật rằng y còn sống trên thế gian này. Đột nhiên Thanh Thu nhớ ra mấy ngày trước Ninh Tư Bình tới thăm nàng, đều là đến Giám Thiên các, lần đó còn liên lụy tới một tùy tùng của Vệ Minh biến mất không tăm tích. Tối nay hai người đứng ở cửa kia, sao có thể im hơi lặng tiếng cho y vào, lẽ nào đã…
Nàng lùi lại phía sau mấy bước, run rẩy hỏi: “Ngài đã làm gì hai người ngoài cửa rồi?”.
Giọng nàng có phần sợ hãi, Ninh Tư Bình khẽ sững lại: “Yên tâm, chỉ là chút thuốc mê thôi”.
Y đến đã khá lâu, khuya khoắt thế này không ngờ Thanh Thu lại xuống bếp, sớm biết mấy năm nay nàng đựa vào công