XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341946

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1946 lượt.

chẳng biết chính quận vương phi hạ lệnh mọi người phải giấu Thanh Thu, lạnh nhạt với Thanh Thu, nên người ta mới rời bỏ phủ thế tử.
Bên ngoài Thanh Thư nghe thấy hết, trong lòng cũng vô cùng hối hận, ông chẳng có ý kiến gì về việc sau này ai sẽ là chủ mẫu. Khi ấy Thanh Thư vốn nghĩ chuyện này chẳng có gì to tát, nếu biết Thanh Thu cô nương tính cách cứng rắn như vậy, thì có cho mười cái gan ông cũng không dám đắc tội với nàng.
Giờ trong kinh thành không còn những lời đồn thổi về hôn sự của thế tử nữa, mặc dù tiểu thư họ Khang chưa thành thân, nhưng hoàng thượng đã hạ chỉ ban hôn cho đệ đệ nhỏ tuổi nhất của mình là Nam Hoài Vương rồi. Khang Tùng Nhị sắp trở thành thập thất vương phi tương lai, thoắt cái trở thành người trong hoàng thất. Không còn là cô cháu với Khang quý phi mà lại là chị em đồng hao, người nhà họ Khang rất bất ngờ nhưng cũng không dám lên tiếng.
Quận vương phi sớm đã từ bỏ ý định kết thân với nhà họ Khang, giờ được thế này lại càng đỡ phiền. Bà cũng không còn dám tùy tiện sắp xếp hôn sự cho Vệ Minh nữa, mấy lần triệu hắn về hỏi xem hắn có dự định gì, Vệ Minh chỉ né tránh không trả lời.
Hai người đến phủ thế tử, Vệ Minh ra đón, lấy làm ngạc nhiên hỏi: “Phụ vương, mẫu thân, sao đêm hôm khuya khoắt cha mẹ lại tới đây?”.
Quận vương phi chưa nói đã khóc: “Minh nhi, con muốn đi đâu?”.
Vệ Minh trầm ngâm không đáp, chuyến đi này nửa vì việc công nửa vì việc tư, nhưng hắn không có ý định né tránh cha mẹ.
Quận vương phi nhìn quận vương, hy vọng ông sẽ lên tiếng nói câu gì đó. Quận vương khẽ ho một tiếng: “Ta biết con có việc quan trọng phải làm, vì vậy tối nay mới đến gặp con, để tránh con đỡ mất công sáng sớm phải qua phủ cáo từ”.
“Lần này con đi, bao giờ sẽ về?” Quận vương phi không muốn giả làm mẹ hiền gì nữa, bà hỏi thẳng hắn: “Có phải lại muốn đi tìm Thanh Thu không, chưa tìm được thì không về phải không?”.
Vệ Minh không đáp, mà kinh ngạc hỏi: “Mẫu thân chuyện gì cũng đổ lên đầu Thanh Thu, không chừng Nam Vu vong quốc rồi mẫu thân cũng định nói là tại nàng ư?”.
Lời vừa nói ra, đến quận vương cũng phải lớn tiếng trách mắng hắn đại nghịch bất đạo. Quận vương phi trong lòng vừa đau khổ vừa giận, bà đâu có ý đó, liền hỏi: “Được, con nói đi, rốt cuộc tại sao con lại mê mệt con bé đó đến thế, rốt cuộc con thích nó ở điểm nào?”.
Thích Thanh Thu ở điểm nào? Vệ Minh không trả lời ngay, hình như chưa bao giờ hắn nghiêm túc suy nghĩ về việc mình thích nàng ở điểm nào. Thời gian đầu, nàng chỉ là quản gia của thiện phòng, không chỉ mẫu thân hắn thấy khó hiểu, mà e rằng chẳng ai có thể hiểu được.
“Con nghĩ, chỉ bởi vì nàng là chính nàng, không phải người khác. Ai quy định nàng phải dung mạo phi phàm, tài hoa hơn người thì mới được. Nếu vì dung mạo tài hoa mà muốn ở bên nàng, thì ngược lại người ta cũng chỉ nhắm vào gia thế chứ không phải con người con. Mẫu thân, người luôn coi thường Thanh Thu, cảm thấy nàng tham vinh hoa phú quý nên mới ở bên con, cha mẹ tưởng rằng nàng chỉ là một trù nương thôi phải không? Sai rồi, cầm nghệ của Thanh Thu còn cao hơn vị Tuyết Chỉ đại gia kia nhiều, chỉ là chưa bao giờ nàng để lộ chuyện ấy ra ngoài. Nàng hoàn toàn không màng nổi tiếng thiên hạ, cũng không màng tất cả những thứ mà con cho nàng…”
Nói tới đây, Vệ Minh không kìm được bỗng trở nên trầm mặc, ngừng một lúc mới nói tiếp: “Con chỉ biết nếu đời này không tìm được nàng, không được bầu bạn cùng nàng, con không thể sống yên được”.
Nói xong những lời đó, quận vương và quận vương phi mỗi người đều có suy nghĩ riêng của mình, quận vương lên tiếng: “Không thể nói thế được, lẽ nào chỉ vì một câu không thể sống yên mà con hoàn toàn quên đi nhân hiếu trung nghĩa? Chuyện gì cũng có cách giải quyết, lần này con muốn đi đâu?”.
Vệ Minh nói đến Vân Châu trước, quận vương lại hỏi: “Thanh Thu mặc dù mất tích ở Vân Châu, nhưng con không thể cứ chờ ở Vân Châu cả đời được”.
“Con muốn ở lại đó một thời gian, công chuyện ở đấy con cũng phải xử lý, hoàng thượng lần này phái đi khá nhiều người, nên con cũng nhàn rỗi.”
Vệ Minh nói chắc như đinh đóng cột, mấy tháng nay hắn mải lo đối phó với những âm mưu của Bắc Vu. Hắn còn nhớ đêm giao thừa đi khắp thành Vân Châu tìm người, mặc dù Thanh Thu có khả năng đã rời khỏi Vân Châu, nhưng Vệ Minh vẫn hy vọng có thể tìm thấy nàng ở một góc nào đấy. Không phải vì Ninh Tư Bình, Thanh Thu sao mất tích được? Khi đó hắn không thể làm gì y, chỉ dồn tâm sức vào việc tìm kiếm, Ninh Tư Bình thân ở Bắc Vu xa xôi chắc cũng không vui vẻ gì.
Rốt cuộc thì Thanh Thu đã đi đâu? Nghe Ninh Tư Bình nói, ngày mà nàng bỏ đi trời vẫn còn tuyết rơi, nhất định nàng không đi xa được. Đường cái chỉ có một, hắn đã từng phái người thuận theo đường cái mà tìm rất xa, dọc đường tra xét kỹ càng, nhưng chẳng có chút tin tức nào,
“Con còn nhớ phải thực hiện mệnh lệnh của hoàng thượng là được rồi, chuyện gì cũng nên thận trọng.” Quận vương vừa nói xong, quận vương phi bèn tiếp lời: “Chuyện này người yên tâm, người tưởng con trai thiếp cũng giống người sao? Nói ra kể cũng lạ, sao M