The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341947

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1947 lượt.

inh Nhi thì chung tình như thế, mà cha nó lại không được một phần?”.
Quận vương cười ha hả, quay sang dặn dò Vệ Minh: “Cha mẹ đến phủ, con cũng đừng trách Vệ quản gia, đừng đuổi ông ấy đi”.
“Đang yên đang lành đuổi ông ấy đi làm gì, trong phủ không thể một ngày không ai quản, giao cho ông ấy con rất yên tâm, sẽ có ngày con đưa Thanh Thu quay về.”
Quận vương phi cố nén bi thương: “Con hễ đi là đi một mạch không về, ta không yên tâm…”.
Thanh Thư không nhịn được nữa, đi lên trước quỳ xuống đất, “Nô tài nguyện đi cùng thế tử, đi theo hầu hạ ngài, mong thế tử đồng ý”.
Mặc dù làm quản gia ở phủ quận vương không bị lạnh nhạt, nhưng từ nhỏ ông đã theo chăm sóc Vệ Minh, lòng vẫn luôn muốn được quay về phủ thế tử, nhưng không có cơ hội, giờ Thanh Thư muốn lấy công chuộc tội, xin thế tử tha thứ.
Khi ấy Vệ Minh đuổi ông và Hồng Ngọc đi cũng là vì tức giận nhất thời, đến nhìn hắn cũng chẳng muốn nhìn họ thêm một cái. Lúc này thấy Thanh Thư một lòng một dạ, bèn bước một bước lên trước, tiện thể kéo ông đứng dậy, cười mắng: “Chẳng qua mới ba tháng, ông ở phủ quận vương ăn uống béo tròn thế này, không muốn sống yên ổn mà lại một mực theo ta chịu khổ ư?”.
Thanh Thư mắt đỏ hoe: “Cho dù có phải ra biên ải đánh trận nô tài cũng muốn đi theo thế tử, không bao giờ hối hận”.
Vệ Minh cười ngất: “Được rồi, đang yên đang lành đánh trận gì chứ, nói cho ông biết, ông đánh không nổi đâu”.
Một câu nói khơi dậy tâm tư của quận vương và quận vương phi, họ nghĩ đến mấy năm trước Vệ Minh chiến đấu ngoài biên ải, phu thê hai người họ ở nhà lo lắng sợ hãi. Bản thân chỉ có một đứa con trai, nhưng lại thường xuyên có chủ kiến không giống người bình thường. So với việc mấy năm trước hắn ngang ngạnh đòi đầu quân đánh trận, thì việc Vệ Minh đòi cưới một trù nương làm vợ quả thật là chuyện chẳng to tát gì.
Nghĩ tới đây, quận vương phi vừa giận vừa hối hận, sớm biết thế này, bà đừng nên bận tâm tới việc của hắn, để mặc con trai muốn lấy ai thì lấy, không chừng bây giờ đã được làm bà nội rồi cũng nên.






Đúng Là Lương Duyên
Thành Vân Châu không phải là kinh thành, cũng không giống Thuận Châu – thành lũy thứ hai, nhưng vẫn được coi là một trong những châu quận lớn của Nam Vu, vô cùng phồn hoa. Phạm Thủ Quân, đại nhân đứng đầu của thành năm nay gặp được vận may lớn, vô tình móc nối được với một vị quý nhân trong triều, cho rằng việc mình được thăng liền ba cấp chỉ còn là vấn đề thời gian, nên hằng ngày ông đều cười không khép nổi miệng.
Mấy hôm nay trông ông lại càng khác thường, ngày ngày mũ giáp chỉnh tề đi tuần tra khắp thành, thuộc hạ hỏi một câu: “Đại nhân, ngài không nóng ư?”, thì bị ông quất cho một roi, đành ngoan ngoãn đi theo không dám nói thêm nữa lời.
Ba ngày sau một đoàn xe ngựa tiến vào thành Vân Châu, đi thẳng tới Ngọc Lâm uyển, nơi tốt nhất trong thành. Đấy vốn là vườn ngự uyển của một phú thương ở Vân Châu, nghe nói vừa được người ta mua mất, xem ra người mua lại Ngọc Lâm uyển này là một người nhiều tiền của, có khả năng là người trong quan phủ.
Sau đó Phạm Thủ Quân và mấy vị tai to mặt lớn trong thành Vân Châu lục tục cung kính tiến vào Ngọc Lâm uyển, để chứng thực những suy đoán ấy của mọi người. Chỉ có điều không ai dám tới gặp Phạm Thủ Quân và mấy vị chức tước kia xem người mua lại uyển là thần thánh phương nào. Đứng ngoài quan sát khoảng một canh giờ nhưng không thấy quý nhân bên trong uyển lộ mặt, tóm lại người chuyển tới ở nơi này, vô cùng thần bí.
Thanh Thu thở dài: “Sao có thể nhận tiền của người ta, đều là hàng xóm cả, sau này làm sao gặp nhau đây?”.
“Dì Thu, cháu…” Thụy Phương thả tay xuống, cúi đầu định nhận lỗi, Thanh Thu lại thở dài: “Sau này phải nhận nhiều tiền hơn một chút, chỉ nhận có năm hào, không đủ tiền công, lấy ít người ta sẽ khinh thường, không lấy thì thiệt, để dì tính xem phải nhận bao nhiêu mới thích hợp”.
Trong bữa cơm, làm một món có đậu phụ tốn không bao nhiêu tiền, nhưng vẫn kiếm được nhiều hơn so với đi bán đậu phụ. Hơn nữa nàng cũng từng là quản gia thiện phòng trong phủ quận vương, thức ăn nàng làm ra càng không thể bán rẻ. Nhưng suy đi nghĩ lại nếu bán đắt quá cũng không ổn, trong trấn Vân Thủy này có mấy người biết nhìn “hàng” đâu. Một món ăn mà nàng bán nửa lượng bạc, thì chắc chắn sẽ bị lời ra tiếng vào của người dân nơi đây dìm chết mất.
Thế này cũng không được, thế kia cũng không được, Thanh Thu nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng quyết định thử trước, bán đậu phụ kiêm nấu ăn. Cũng chỉ có hàng của nàng làm như thế, may mà ở trấn Vân Thủy này ai thích bán gì thì bán, thích làm gì cũng chẳng ai phàn nàn.
Một vài nam tử vừa nghe tin có thể được thưởng thức tay nghề nấu ăn của bà chủ Thanh Thu, liền có vẻ hứng thú. Chỉ là bỏ ra ít tiền, đối với Hồng Bắc Hiền chẳng đáng gì, ngày nào y cũng sai người sang mua, y không tự đi được, nghe nói trong người không khỏe.
Cũng không hẳn là ốm, tiểu tử nhà họ Hồng rất thích sang chơi với Thụy Lân và Thụy Phương, thằng bé nói cha mình khô