Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341945
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1945 lượt.
ng ốm, mà là ở lì trong phòng than vắn thở dài, đến cây đàn mà cha yêu thích cũng đem cất xó.
Thanh Thu thật muốn nói đừng làm thế mà, để đấy không dùng thì đưa sang cho nàng dùng đi. Nếu nàng mở miệng, Hồng Bắc Hiền nhất định sẽ dâng cho nàng bằng cả hai tay, nhưng nàng không thể nói thế. Khó khăn lắm khúc nhạc nàng tấu tối hôm ấy bên bờ sông mới khiến suy nghĩ manh nha của Hồng Bắc Hiền bị dập tắt. Giờ không thể tìm người ta để thương lượng, dù thích tới đâu cũng không nên có liên quan gì tới y.
Hồng Bắc Hiền ở nhà mãi cũng thấy buồn, nhưng lại ngại không muốn ra ngoài, bởi có người hỏi y nói một buổi tối nghe Hồng tiên sinh tấu đàn, cảm thấy cầm nghệ của Hồng tiên sinh tinh thông tiến bộ không ít, muốn y chỉ bảo, Hồng Bắc Hiền vì xấu hổ mà thoái thác rằng mình không khỏe, mấy ngày liền không dám ra khỏi nhà.
Dần dần Thanh Thu cũng nổi tiếng vì những món ăn mình làm trong phường đậu phụ, ai cũng biết nhà nàng ngoài bán đậu phụ ra còn nấu thêm vài món. Hơn nữa đều là những món làm từ đậu phụ, đồ bán sẵn không đắt lại ngon, ăn một lần lần sau nhớ mãi, mười ngày liền các món ăn không hề trùng nhau.
Trong trấn vốn có những người không chú ý bỗng bắt đầu trở nên chú ý, đậu phụ chẳng tốn bao nhiêu tiền, mua một miếng về nấu, hay để Thanh Thu chế biến thì cũng là nấu, nhưng mùi vị khác nhau mười vạn tám nghìn dặm. Vì vậy những nhà có điều kiện thường xuyên đến mua, cuối cùng trong thành Vân Châu có người ngưỡng mộ tìm đến, ngồi xuống nếm bát canh, trong đó có cả món canh Ngọc Dung mà Thanh Thu từng dạy cho Nhị Xảo nhà họ Lưu.
Món ăn đó Nhị Xảo từng nấu ở nhà chồng mùi vị cũng không tệ, nhà chồng nàng ta làm quản gia cho chủ nhân, bản thân cũng có nô bộc, nên Nhị Xảo có thể được gọi là thiếu phu nhân. Nhị Xảo không thường về trấn Vân Thủy, tình cờ lần này về biết tin Thanh Thu nấu ăn để bán, bèn để ý. Thời gian đầu mới về nhà chồng, nàng ta hoàn toàn nhờ món canh Ngọc Dung của Thanh Thu dạy mà được lão phu nhân trong nhà chồng coi trọng.
Nhị Xảo luôn cho rằng mình phải tìm cơ hội cảm tạ Thanh Thu, về thành Vân Châu rồi mới được mở rộng tầm mắt, mới biết ở một nơi mà tửu lâu quán xá nhiều như thế này, công thức một món ăn nổi tiếng đôi lúc đáng giá cả mấy trăm lượng bạc.
Thanh Thu đương nhiên không thể một lúc kiếm được mấy trăm lượng bạc, nấu ăn mặc dù kiếm nhiều hơn bán đậu phụ, nhưng số bạc nàng tích được rất chậm. Làm gì cũng có lúc chán, Thanh Thu chỉ muốn nhanh nhanh kiếm được một món để mua đàn.
Mặc dù những món nàng nấu đều dạy cho Thụy Phương, nhưng người ta lại không tin vào tay nghề của một đứa bé, nên nàng vẫn phải đích thân làm. Thỉnh thoảng Thanh Thu nghĩ, mỗi lần trong lúc nguy cấp, nàng đều nhờ vào tài nấu ăn mà vượt qua được, không lẽ cả đời này nàng chỉ có thể là trù nương? Trước kia vẫn nghĩ đến việc gả cho thế tử, thật quá ngây thơ.
Hôm nay, cô em gái Nhị Xảo lại chạy sang, vội vàng nói: “Bà chủ Thu, tỷ tỷ gửi thư về nói, muốn mời bà chủ lên thành Vân Châu một chuyến”.
Thanh Thu vừa tiễn mấy vị khách về, ngồi dựa vào ghế ngửi mùi dầu mỡ trên người mình, điềm đạm đáp: “Có chuyện gì thế, ta không đi được”.
“Đương nhiên là chuyện tốt.”
Thì ra nhà chồng của cô chị lớn Nhị Xảo mở lễ mừng thọ cho lão phu nhân, Nhị Xảo là dâu trưởng, vì vậy những việc lặt vặt trong bữa tiệc đều do nàng ta lo liệu. Nhị Xảo muốn mở mày mở mặt nên bèn quyết định mời một đầu bếp, nàng ta đã nghĩ ngay tới Thanh Thu, đến khi ấy các món nấu có ngon hay không, thì phải xem năng lực của nàng ra sao.
Thanh Thu theo trực giác muốn từ chối, nàng không muốn đi nấu ăn cho nhà người ta, nhưng vừa nghe đến mức tiền công được trả, Thanh Thu liền do dự, chỗ này bằng một phần mười của cây đàn, đi hay không đi đây?
Thanh Thu nói muốn suy nghĩ, sau khi tiễn Nhị Xảo về nàng ngẫm nghĩ cả nửa ngày, cuối cùng vẫn không biết quyết định thế nào. Trước kia có người gọi nàng đến thành Vân Châu mua đồ, nhưng nàng chưa đi bao giờ, khi ấy Thanh Thu nói bận buôn bán nên không thể đến Vân Châu được, chẳng ai hiểu rằng nàng đang sợ.
Ngộ nhỡ Bạch Lộ vẫn còn ở Vân Châu thì sao? Ngộ nhỡ Ninh Tư Bình cũng ở Vân Châu thì sao? Nếu thế tử cũng đến đó để tìm nàng phải làm thế nào? Không thể, lâu thế rồi, đoàn sứ giả Bắc Vu đã quay về, Ninh Tư Bình cùng Tuyết Chỉ thành thân ở Thiên phủ, thế tử… hôn sự của hắn chắc đã được quyết định.
Có lẽ nàng nên đi thử xem sao.
Thời gian nàng ở trấn Vân Thủy cũng đã lâu, dù tĩnh tâm tới đâu cũng có lúc dao động, hơn nữa nghĩ đến hai anh em Thụy Lân, Thụy Phương lâu lắm rồi không gặp người cha đang làm thuê ở Vân Châu. Lần này đi nàng có thể mang theo hai anh em họ, để ba người đoàn tụ một chuyến.
Thụy Lân cố gắng kìm nén sự vui sướng đang trào dâng, nói rằng chỉ cần đưa Thụy Phương đi là được, còn mình ở nhà trông cửa hàng, Thanh Thu xót xa, người hiểu chuyện như cậu ta cũng thật khổ, thời gian này nàng không rời khỏi trấn Vân Thủy, Thụy Lân cũng chăm chỉ làm việc, còn phải trông cả Thụy Phương. Chưa bao giờ cậu ta đòi đi đâu chơi, có lẽ sợ nàng nghĩ hai anh em họ không n