Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341944

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1944 lượt.

ghe lời, sẽ đuổi đi. Ngay lập tức Thanh Thu nghiêm mặt nói phải đi hết, không ai ở lại.
Khi cô em gái Nhị Xảo đến phường đậu phụ, Thanh Thu liền nhận lời tới thành Vân Châu, tiện thể hỏi rõ có phải đến hôm ấy nàng chỉ phải làm ba món, hai mặn một canh thôi đúng không.
Nhà chồng Nhị Xảo mang họ Trần, trước kia cũng chỉ là gia đình bình thường, mấy năm gần đây nhờ lão gia họ Trần ra ngoài làm quản gia cho đám thương nhân nên mới phát đạt, bèn học những người có tiền giữ lễ nghĩa phép tắc. Lần này mừng thọ lão phu nhân, lão gia họ Trần làm tiệc để chúc thọ mẹ mình, nói là tiệc trong nhà chỉ mời họ hàng thân thích, bày hai ba bàn, cho mọi người tụ tập vui vẻ thôi.
Thanh Thu nhận tiền đặt cọc, hẹn sẽ tới trước một ngày để làm thử, lão phu nhân mặc dù để cháu dâu lo liệu mọi việc, nhưng rốt cuộc vẫn hỏi tới hỏi lui, chẳng còn cách nào khác, người ta xem trọng chuyện này mà.
Thanh Thu dùng hai đầu ngón tay kẹp đĩnh bạc nhỏ xíu đó, nhìn một lúc lâu rồi cưới chua xót thu lại. Trước sau gì nàng cũng chỉ là kiếp đi hầu hạ người khác, đầu tiên là phủ quận vương, phủ thế tử giờ lại là Trần phủ, bảo nàng không bùi ngùi sao được.
Tiết trời tháng Năm khá oi bức, Thanh Thu dậy sớm cùng hai anh em Thụy Lân, Thụy Phương lên đường tới thành Vân Châu. Đầu tiên nàng đưa hai anh em tới chỗ cha của chúng để ba người họ gặp nhau, giờ Thụy Liêm làm việc ở một cửa hàng vải, rất chăm chỉ. Đây là lần đầu tiên nàng quay lại thành Vân Châu, không biết đường, nên sau khi đến tiệm vải rồi mới tìm tới Trần phủ, đến nơi thì đã quá trưa.
Trần phủ chỉ là một tòa viện nhỏ có ba cửa, không bằng cả nhà của Hồng Bắc Hiền, nhưng trước cửa đều có người canh gác, xem ra rất nhiều quy tắc lễ nghĩa. Nhị Xảo cùng tiểu nha đầu đứng ở cửa thứ hai đón nàng, vừa thấy Thanh Thu đã buông lời than phiền: “Bà chủ Thu cuối cùng cũng đến, chúng tôi đợi từ sáng sớm”.
Thanh Thu lau mồ hôi trên trán, “Thật xin lỗi, ta đến…”.
Chưa kịp nói hết câu thì nàng đã bị cắt ngang: “Nếu đến rồi thì chúng ta bắt đầu thôi”.
Nàng đi theo thiếu phu nhân của Trần phủ tới tiểu viện bên cạnh, ở đây có một căn bếp nhỏ, Nhị Xảo chỉ đống thực phẩm trên bàn nói: “Ta đã nhờ nhà bếp chuẩn bị những thứ này, không biết có đủ không, cô cứ làm trước đi, không đủ ta sẽ cho người mang thêm”.
Lão phu nhân của Trần gia ăn chay, nên nàng định làm món nấm rơm xào măng và đậu phụ viên rán vàng, canh thì vẫn là món canh Ngọc Dung, đều là những món rất đơn giản. Đối với Thanh Thu mà nói thì vô cùng dễ dàng, nàng chỉ làm loáng cái là xong, quay đầu đang định bảo Nhị Xảo nếm thử, nhưng lại thấy xuất hiện thêm vài người nữa.
“Đây có phải là sư phụ mà Xảo nhi mời ở trấn tới?”
“Thưa mẹ, đây là bà chủ Thu, mở phường đậu phụ ở trấn, con nghĩ lão phu nhân thích ăn canh đậu phụ, nhất định cũng sẽ thích các món do bà chủ Thu làm, món canh ấy là do bà chủ Thu nghĩ ra đấy ạ.” Nhị Xảo cúi đầu đáp.
“Nhìn rất ngon.” Trần phu nhân giơ tay, hai a hoàn liền tiến lên cầm đũa gắp chút thức ăn đưa lại, bà ta nếm thử rồi nói: “Lão phu nhân ăn uống khá kén chọn, những món này không thanh đạm quá chứ?”.
Nhị Xảo không biết phải nói thế nào, những món này vốn định ngày mai mới đưa lên, ai ngờ mẹ chồng nàng ta chuyện gì cũng muốn nhúng tay vào. Trần phu nhân lại nói: “Ở tiểu trấn nhỏ đấy thì có gì ngon chứ, ta còn tưởng con mời sư phụ đầu bếp ở lầu Quý Dương tới cơ”.
Xem ra cuộc sống của Nhị Xảo cũng chẳng vui vẻ gì, cả ngày bị mẹ chồng đàn áp không ngóc nổi đầu lên. Thanh Thu cụp mắt, nếu đổi lại hai người trước mặt kia là nàng và quận vương phi, ngày nào cũng sống như thế… thật khó tưởng tượng.
Nhị Xảo cuối cùng cũng nói ra những lời trong lòng: “Nhưng… trong thành Vân Châu cũng có không ít người tới đấy chỉ để nếm thử tay nghề nấu ăn của bà chủ Thu, con đâu phải người không biết nặng nhẹ”.
“Thật sao?” Trần phu nhân quan sát Thanh Thu từ nãy vẫn đứng im bên cạnh, “Cô ta được không?”.
“Mẹ xin hãy yên tâm, ngày mai con sẽ sắp xếp mọi việc ổn thỏa.”
Trần phu nhân không nói thêm gì nữa, Nhị Xảo trầm mặc hồi lâu mới nói tiếp: “Mong bà chủ Thu sau này về đừng nhắc đến… ừm, cô hiểu không?”.
“Yên tâm, ta sẽ không nhắc lại chuyện này.” Thanh Thu vội vàng cam đoan, nàng điên hay sao mà về trấn còn nói mấy chuyện này. Nhìn Nhị Xảo chẳng qua mới mười sáu tuổi, mà đã bị gả về làm vợ, làm dâu người ta, chỗ nào cũng bị mẹ chồng kìm kẹp, cuộc sống chẳng dễ dàng gì.
Nàng không muốn Nhị Xảo xấu hổ, bèn nói: “Không biết diện mạo tướng quân của Nhị Xảo thế nào, nhất định là rất anh tuấn, nếu không sao có thể cưới được nữ tử đẹp nhất trong trấn của chúng ta”.
“Bà chủ Thu thật biết nói đùa, ta có gì mà đẹp nhất, nói ra bà chủ Thu mới gọi là xinh đẹp tài hoa, ta nghe nói Hồng tiên sinh vì bà chủ Thu mà ốm tương tư đấy.”
“Nói thế mà cô cũng tin ư? Bệnh tương tư dễ mắc đến thế sao?” Thanh Thu đặt tay lên tim, nàng tại sao lại không sợ mắc bệnh, chưa lúc nào nàng nguôi nhớ một người, nhưng không thể nói ra, thật khó có thể mở lòng.
“Vậy là trong lòng bà chủ Thu đã có người khác rồi