Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341943

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1943 lượt.

? Nếu không tại sao đến người như Hồng tiên sinh mà cũng từ chối. Thực ra từ chối cũng tốt, ở mãi trấn Vân Thủy này chẳng tìm được người thích hợp đâu, chi bằng đến thành Vân Châu bán đậu phụ. Nhà chúng tôi trông coi rất nhiều quán trọ và tửu lầu trong thành. Tạm thời có thể mời bà chủ Thu cung ứng hàng hóa, sau đó sẽ giúp bà chủ Thu tìm một nơi thích hợp, với tài năng của cô, nhất định sẽ tìm được một mối lương duyên tốt đẹp.”
Nói đi đâu thế này, rõ ràng vì sợ nàng ta ngượng nên Thanh Thu mới chuyển đề tài, đột nhiên đề tài lại nhắm vào nàng: “Đâu có, ta chỉ là một người làm ăn nhỏ, nếu đến thành Vân Châu sinh sống, sợ là không làm được, trấn Vân Thủy mặc dù kiếm chẳng được bao nhiêu, nhưng vẫn ổn định”.
Còn về lai lịch của Thanh Thu, ở trấn Vân Thủy không nhiều người biết, chỉ biết phu quân nàng đã mất, sau đó bị nhà chồng đuổi đi, đang tuổi thanh xuân có tái giá cũng hợp tình hợp lý. Lẽ nào nàng còn muốn để tang người chồng trước? Nhị Xảo không chịu thôi, truy hỏi, Thanh Thu đành đáp: “Ta là người không may mắn, đâu dám có suy nghĩ gì khác, chăm lo cho cửa hàng kiếm chút tiền sống qua ngày là được rồi”.
Không phải Thanh Thu muốn tự hạ thấp mình, giờ ai cũng biết nàng là quả phụ, nói không chừng có mệnh khắc với phu quân, nếu không tại sao bị nhà chồng đuổi đi. Nhị Xảo cũng nghĩ đến chuyện này, bèn không nói thêm gì nữa.
Tối hôm ấy Thanh Thu vẫn về trấn Vân Thủy, ở trong thành Vân Châu một ngày, nàng dần dần kiềm chế được nỗi sợ hãi của mình. Ngày hôm sau nàng dậy sớm đến Vân Châu, chỉ cần một buổi sáng, nàng đã kiếm được mười lượng bạc, cũng không tệ lắm. Thực ra mua đàn là việc cần tích trữ, nói không chừng khi nàng tích đủ tiền mua đàn rồi, lại không còn cảm thấy cấp thiết như trước nữa, nàng cũng chẳng suy nghĩ nhiều, cứ từ từ xem sao.
Hôm nay nhà họ Trần cũng không quá náo nhiệt, chỉ có vài nhà họ hàng tới dự tiệc, chỉ duy nhất có một việc đáng để nhắc đến là Phạm đại nhân sai người mang quà mừng tới, mặc dù người không đến nhưng cũng coi như nể mặt Trần lão gia.
Còn vì sao vị Phạm đại nhân lại coi trọng ông, Trần lão gia suy nghĩ mãi vẫn không hiểu, nhưng người ta có ý tốt, cớ gì ông lại không nhận? Huống hồ hôm nay ông còn có một khách quý cần đón tiếp, nếu hôm nay người ấy đến, quả thật sẽ vô cùng vinh hạnh.
Thanh Thu đương nhiên là ở phía nhà sau, nàng thỉnh thoảng nghe thấy đám người hầu của Trần phủ bàn tán chuyện ở nhà trước. Ví dụ như họ hàng nhà lão phu nhân chẳng ra gì, hoặc lão gia mãi vẫn chưa thấy vào tiệc, giống như đợi ai đó. Còn nữa, người nhà của thiếu phu nhân mang rất nhiều hoa quả đến, lát nữa mọi người có thể nếm thử.
Cuối cùng, ở nhà trên cũng bắt đầu vào tiệc, người mà Trần lão gia đợi là một nam nhân, người này đến dự tiệc mang tới bốn món quà. Trần lão phu nhân ngồi ở đầu bàn tiệc nhận quà của người ta xong, nói vài câu khách sáo bèn quay lại phòng khách bên cạnh, có Nhị Xảo cùng đám gia quyến nữ ngồi hầu lão phu nhân dùng cơm.
Trần lão gia vô cùng cung kính với vị nam tử kia, mới hắn ngồi ghế trên, những nam nhân vốn ngồi ở bàn tiệc chính giờ đều đứng sang một bên. Nhị Xảo mặc dù không nhìn thấy nhưng nghe cha chồng niềm nở mời đối phương uống rượu dùng cơm, trong lòng không ngừng suy đoán xem người kia là vị quyền quý nào. Đến cả những món ăn thanh đạm mà nàng ta cất công chuẩn bị cho lão phu nhân được bưng lên cũng chẳng thèm để ý.
Đến khi lão phu nhân hỏi tới món măng xào, khen nó có mùi vị rất ngon, Nhị Xảo mới bừng tỉnh lại. Trần phu nhân đã trả lời thay nàng ta: “Mẹ, đây là món cháu dâu đặc biệt chuẩn bị cho mẹ”.
“Cháu dâu thật có lòng, tuổi ta đã cao ăn gì cũng thấy chẳng ngon, hiếm khi gặp món hợp khẩu vị, phải thưởng cho người ta mới được.”
Nhị Xảo ngoan ngoản đáp: “Đã thưởng hậu rồi ạ”.
Trần lão phu nhân nói theo: “Mẹ, nếu mẹ thích, thì giữ cô ta lại được không?”.
Mặt Nhị Xảo lộ vẻ khó xử, đã nói với bà chủ Thu là chỉ đến giúp hôm nay, còn bảo nàng đến nhà Trần gia làm đầu bếp e rằng Nhị Xảo chẳng dám mở miệng. Người sống lâu thành tinh, đừng tưởng Trần lão phu nhân già mà hoa mắt, bà rất tinh ý, có chút không vui, mấy năm nay càng ngày bà càng không chịu được những kẻ làm trái ý mình. Từ con trai tới con dâu, đến cháu trai rồi cháu dâu, từ lớn tới bé không ai dám nói từ “không” với bà. Đến Phạm Phủ Quân trong thành cũng phải quan tâm tới nhà họ Trần, lẽ nào có người vừa ý bà, mà còn không chịu nể mặt bà sao? Lão phu nhân làm mặt lạnh đặt đũa xuống: “Ừm, cũng được, chỉ là không biết người ta có bằng lòng hay không?”.
Trần phu nhân gọi người vào: “Mời vị sư phụ kia lên đây, lão phu nhân muốn thưởng cho cô ta”.
Thanh Thu lên tới nhà trên, đi tới cửa phòng khách chính, liền nghe thấy bên trong có giọng nói rất quen, là của nam nhân. Khi đến đã có người nhắc nàng, không được nhìn lung tung, nên Thanh Thu không dám nhìn quanh đi thẳng một mạch. Lão phu nhân ở phòng khách bên cạnh nói muốn thưởng cho nàng, xem ra chuyến đi lần này đến thật đúng lúc, không biết có phải là gấp đôi số mười lượng bạc kia hay không.
Đợi Trần