Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341940
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1940 lượt.
ơn nữa quan phụ mẫu của thành Vân Thủy cùng đại nhân Phạm Thủ Quân cũng chạy đến cái trấn bé xíu này, đặc biệt tới thăm phường đậu phụ của Thanh Thu một vòng.
Vệ Minh hiện đang có công chuyện ở phía đông nam, sau khi nhận được thư của Thanh Thư còn tưởng mình đang nằm mơ. Những ngày này hắn viện cớ đi điều tra các cứ điểm của Bắc Vu ở Nam Vu, hắn cũng đi khắp nơi tìm kiếm tung tích của Thanh Thu, nhưng cuối cùng vẫn bặt vô âm tín. Nàng giống như đã biến mất khỏi thế giới này vậy, kết cục xấu nhất có thể là cơ thể Thanh Thu yếu ớt không chịu nổi cái rét của mùa đông nên… Bây giờ bảo đã tìm thấy, bảo hắn làm sao có thể không vui?
Từ đông nam đến Vân Châu, Vệ Minh đi chỉ mất ba ngày, suốt dọc đường hắn cùng mười mấytùy tùng thân tín phi ngựa như bay, khiến lũ ngựa mệt sắp chết. Cuối cùng khi ánh mặt trời ban mai vừa ló dạng thì hắn cũng đã tới bên ngoài thành Vân Châu.
Vệ Minh không vào thành, mà vòng về phía đông thành, tiếng vó ngựa gõ trên con đường đá của trấn Vân Thủy vang như sấm rền, cả nửa trấn đều bị chấn động theo.
Về việc này, Thanh Thu phải giải thích một chút, nàng nói mình là quả phụ, chỉ vì muốn thuận tiện hơn. Lẽ nào nàng phải nói với người ta rằng mình đã hai mấy tuổi đầu nhưng chưa xuất giá ư? Thanh Thu ngẩng đầu lên định mở miệng phản bác, thì đã bị hắn ôm chặt vào lòng.
Xa cách lâu ngày gặp lại, Thanh Thu cũng thấy vui nhiều hơn là buồn, cảnh tượng ngọt ngào từng có khiến nàng tạm thời quên hết tất cả lo âu, dịu dàng nép vào ngực hắn. Quanh nàng là hơi thở quen thuộc và cả mùi phong trần sương gió, chắc hắn đã vội vội vàng vàng quay về đây.
“Thế tử…” Thanh Thu hít một hơi thật sâu, nàng định nói nhưng lại không có dũng khí, nói gì bây giờ? Vệ Minh nhận được tin là tới ngay, sau đó thì sao? Nếu phải quay về thành Việt Đô, vậy thì ngay từ đầu nàng cần gì khổ sở bỏ đi như thế. Nhưng nếu thế tử không đến, không muốn đưa nàng về, ngược lại nàng sẽ trách hắn vô tình bạc nghĩa.
“Muốn nói gì thì nói đi.” Cuối cùng Vệ Minh cũng buông nàng ra, kéo nàng ngồi xuống cạnh mình, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt người ấy, giống như đang nghiên cứu xem Thanh Thu trước mắt đây với Thanh Thu mà hắn từng trăm nhớ ngàn thương, tưởng tượng ra trong đầu bao lần có khác nhau không. Cuối cùng Vệ Minh khẳng định: “Nàng gầy đi khá nhiều, cũng may”.
Lời nói thật kỳ lạ, nàng hỏi lại đầy ngờ vực: “Cũng may?”.
Hắn mỉm cười: “Nếu nữ tử mà ta ngày đêm thương nhớ, sau bao ngày xa cách lại béo lên, thì chỉ chứng minh một điều là, sau khi rời khỏi ta nàng sống rất vui vẻ, cũng may không phải thế”.
Nhìn bộ dạng sững lại của nàng, Vệ Minh khẽ cười thành tiếng, sự xa cách lâu ngày không khiến họ nảy sinh khoảng cách. Hắn ôm ngang tấm eo mềm mại của nàng, ngửi mùi hương quen thuộc say lòng người. Vệ Minh khẽ lẩm bẩm: “Nàng nhìn ta đi, cũng chẳng béo, chỉ vì nhớ nàng…”.
Bỏ đi tha hương không khiến nàng sống tốt hơn, cũng vì một người mà héo mòn. Thanh Thu từng suy nghĩ rất kỹ, liệu mình làm thế này là đúng hay sai. Bất luận là do tự ti, hay sợ ánh mắt người đời, hay vì sự phản đối của quận vương và quận vương phi. Tóm lại khi bỏ đi rồi, nàng lại ngày đêm nhớ nhung hắn, hết lần này tới lần khác hồi tưởng lại từng giây từng phút nàng đã trải qua trong phủ thế tử. Nếu đời này không có duyên cùng Vệ Minh trùng phùng, vậy thì nàng sẽ nhớ lại mãi.
Thế tử nói ngày đêm nhớ nhung nàng, thật không? Thanh Thu khẽ thở dài một tiếng, nỗi nhớ và tình cảm sâu nặng bị đè nén lâu ngày, bắt đầu từng chút từng chút cuồn cuộn trong tim. Nàng nhớ tới việc khi mình rời đi, thế tử sắp cùng tiểu thư họ Khang tiến hành hôn sự, bất giác buồn bã trong lòng, nỗi ngờ vực chưa được giải tỏa, nàng cúi đầu nói: “Đương nhiên thiếp cũng nhớ chàng”.
Không ai nói gì, chỉ nghe thấy hơi thở khe khẽ của cả hai. Giờ này khắc này, Vệ Minh nào còn nhớ được cảm giác tức giận vẫn giày vò hắn suốt nửa năm nay. Hắn từng nghĩ nếu tìm được nàng, nhất định sẽ chất vấn nàng tại sao bỏ đi mà không để lại một lời nhắn nào, lẽ nào nàng chưa từng yêu hắn? Giờ đây gặp được nàng rồi, bản thân lại chỉ cảm thấy dịu dàng ngọt ngào, thương yêu triền miên…
Sự yên tĩnh trong giây lát bỗng bị cắt ngang, từ xa vọng lại tiếng đàn, đây chẳng phải tiếng đàn của Hồng Bắc Hiền sao? Lần này y chơi đàn rất thong thả, con lừa bị cột ở sau viện cũng bắt đầu kêu. Không thể trách con lừa đó, là tật cũ từ trước kia, nó cho rằng khi tiếng đàn vang lên là lúc nó phải chịu khổ, nên mỗi lúc kêu một to hơn.
Thanh Thu không kìm được cười ngất, đứng dậy vấn tóc lại, giờ nàng không cần phải vấn tóc kiểu của các phu nhân nữa, mà tết thành đuôi sam. Thanh Thu ra cửa đứng nhìn, trong viện đứng đầy tùy tùng của thế tử. Thụy Lân cầm tay Thụy Phương đứng giữa viện, nhìn bộ dạng như vốn định ra phía sau xay đỗ, nhưng bị đám tùy tùng ngăn lại, không cho hai anh em họ đi lại lung tung.
Nàng có thể nhìn thấy nỗi sợ hãi trong mắt hai đứa trẻ, liền gọi Thụy Lân ra sau viện xem có chuyện gì, rồi bảo Thụy Phương tới đứng cạnh mình. Cô bé căng thẳng đứng sát vào nàng, không dám ngẩng