Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341937
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1937 lượt.
ển, Thanh Thu chỉ sợ ra đón mình là một nử tử yêu kiều, dịu dàng phủi bụi trên áo cho hắn, sau đó dịu dàng hiền thục an ủi nàng nên ở lại đây… Cũng may là không có, nàng thấy yên tâm đôi chút, muốn coi Ngọc Lâm uyển là nhà của hai người. Ở đây cách xa Việt Đô, sẽ không có quận vương phi và những ánh mắt khác thường nhìn mình, nàng sẽ không phải sống thấp thỏm bất an, cho dù hắn chẳng thể ở lại đây mãi mãi cũng được.
Thì ra thế tử được ban hôn rồi…
Vệ Minh thở dài: “Sau này gặp tiểu thư họ Khang, nàng nhớ gọi nàng ta là Hoài vương phi, nhớ chưa?”.
Hoài vương phi? Thanh Thu nước mắt ầng ậc ngẩng đầu, không hiểu nhìn hắn, lòng thầm nghĩ thế tử được phong vương rồi ư?
Hắn nói tiếp: “Nàng ta sắp được gả cho Hoài vương, đệ đệ nhỏ nhất của hoàng thượng, trong tháng Hai sẽ cử hành hôn lễ”.
Thì ra là thế, nhưng nét mặt Thanh Thu cũng chẳng tỏ vẻ vui mừng, hôm nay Khang Tùng Nhị đi thì sẽ lại có người khác đến. Vệ Minh là thế tử danh tiếng hiển hách, không phải cứ một lòng một dạ thương yêu là sẽ được như ý, nàng vẫn sẽ chẳng thể vui vẻ.
“Nàng không cần phải phiền não vì điều này, chuyện gì cũng đã có ta đây.”
Không cần phải hỏi gì, không cần phải làm gì ư? Hắn nói nghe thật nhẹ nhàng, nhưng nàng đâu thể bình tĩnh như thế.
Trời đã tối hẳn, trong phòng lại không có đèn, hai người dựa vào nhau trong bóng tối tâm tình. Cho đến cuối cùng, Thanh Thu vẫn chưa hoàn toàn giải tỏa được mọi ngờ vực trong lòng, nàng dịu dàng nói: “Thế tử, chúng ta đừng nói những chuyện này nữa được không? Thanh Thu chỉ muốn cùng người sống vui vẻ một thời gian, không cần phải nghĩ gì cả, chỉ ở bên chàng thôi, được không?”.
Nàng không biết nỗi lo lúc này của Vệ Minh, thời gian gần đây ngoài đi tìm nàng, hắn còn phụng chỉ hoàng thượng âm thầm hành động, trừ khử rất nhiều điểm liên lạc của Thiên phủ thiết lập ở Nam Vu. Đây là cơ nghiệp bao năm của Thiên phủ ở Nam Vu, giờ bị hủy trong chốc lát, liệu họ có cam tâm không.
Mặc dù việc đàm phán giữa Nam và Bắc Vu kết thúc thuận lợi, bất luận thành ý mà hai nước đưa ra ít hay nhiều, thì nỗi hận thù trong tim chẳng ai có thể thật sự gạt bỏ, sự hòa bình tạm thời này không thể che khuất thù hận hàng trăm năm qua. Những người như Vệ Minh, từ lâu đã là kẻ thù cần phải trừ khử đầu tiên trong mắt người Bắc Vu, lần này hắn ra tay triệt để, càng làm tăng thêm sự thù hận của người Bắc Vu đối với hắn.
Hai nước không thể lập tức trở mặt ngay, người trong Thiên phủ lại không cam tâm tình nguyện từ bỏ. Vệ Minh luôn có cảm giác mình bị theo dõi, hắn không sợ họ tới báo thù, chỉ là lúc này đã tìm được Thanh Thu, không thể ở lại Vân Châu lâu. Nửa năm nay hắn cũng cho người theo dõi hành tung của Ninh Tư Bình, muốn qua y để tìm tung tích của Thanh Thu, thì sao Ninh Tư Bình có thể không cho người theo dõi hắn chứ?
Hoặc là đây không phủ thế tử của thành Việt Đô hoặc Thanh Thu nửa năm nay sống bên ngoài nên trái tim cũng hoang dã hơn, tóm lại nàng kiên quyết không chịu về. Khó khăn lắm nàng mới rời khỏi kinh thành, rời khỏi thế tử, quay về chưa chắc đã có “chuyện tốt” nào đợi nàng.
Hôm đó khi Vệ Minh truyền dùng cơm, đã rất muộn, Thanh Thư quản gia vẫn đợi chưa ngủ, đợi chủ nhân truyền gọi, trong lòng thầm nghĩ địa vị của Thanh Thu cô nương có lẽ không gì có thể lay chuyển nổi, cũng may lần này ông lấy công chuộc tội, tìm được Thanh Thu cô nương về cho chủ nhân.
Gần đây Thanh Thu vô cùng lười biếng, ngày nào cũng ngủ dậy rất muộn. Còn chưa đến giữa hè mà vừa qua giờ Ngọ, ánh mặt trời đã nóng rực khắc nghiệt như muốn hút khô người ta. Sáng sớm Vệ Minh nói muốn tìm một ít nguyên liệu để làm món canh gà hầm sen, nghe nói ở phía nam của thành có một hồ sen lúc này đang nở rộ, có thể hái về làm món ăn, hoa sen trong Ngọc Lâm uyển mới ra nụ nên chưa dùng được.
Khi hắn đi Thanh Thu còn đang ngủ say, trước kia đối mặt với thế tử khó trách khỏi cảm giác thấp kém rõ ràng, giờ sau bao ngày xa cách gặp lại, nàng không còn lo nghĩ nhiều nữa, ngược lại nàng và thế tử rất hòa hợp. Hiếm khi có thời gian rảnh, nàng muốn về thăm phường đậu phụ ở trấn Vân Thủy, nhưng bị Vệ Minh từ chối, chỉ cho người mang ngân lượng về lo việc buôn bán, còn không cho nàng đi.
Thanh Thu ngủ dậy, liền có một nử tử tầm hơn ba mươi tuổi nhanh nhẹn hầu hạ nàng, ở đây chẳng có mấy a hoàn, có lẽ do sự sắp xếp của Thanh Thư. Bên cạnh chủ nhân có một nữ chủ nhân thế này, còn cần a hoàn làm gì nữa, sớm khiến họ từ bỏ ý định này đi mới đúng.
Ngồi chải đầu trang điểm xong, Thanh Thu thở dài, vậy mà đã hơn một tháng trôi qua rồi, ban đầu thế tử còn nói muốn đưa nàng hồi kinh, nhưng thấy nàng cự tuyệt, liền không nhắc đến nữa. Nghe Thanh Thư quản gia nói lần này thế tử mang hoành mệnh, nhưng lại không thấy Vệ Minh rời khỏi Vân Châu đi làm việc. Hai người quấn quýt trong Ngọc Lâm uyển của thành Vân Châu, còn đi dạo thăm thú non nước quanh Vân Châu nữa.
Vừa qua giờ Ngọ, một chiếc kiệu nhỏ hai người khiêng dừng lại bên cửa ngách của Ngọc Lâm uyển, một nử tử bước từ trong kiệu ra, chính là con dâu mới của Trần gia – Nhị Xảo