XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341939

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1939 lượt.

nhìn đám tùy tùng kia. Vệ Minh cũng đi ra theo, nhớ ra trước kia đúng là Thanh Thu từng dự định đi bán đậu phụ, hắn bất giác cười khổ, nàng cũng thật quật cường. Vừa rồi trong phòng, hai người họ chẳng ai nhắc lại chuyện cũ, một là không kịp, hai là ở đây không tiện, lúc này hắn chỉ muốn nhanh chóng đưa nàng về thành Vân Châu, tất cả đợi sau này hẵng tính.
Thụy Phương ngẩng đầu sợ hãi hỏi: “Bà chủ Thu, sắp đi ư?”.
Bàn tay nhỏ nhắn của cô bé run rẩy, sự sợ hãi trong ánh mắt khiến người ta đau lòng, Thanh Thu nhìn Vệ Minh một cái, cảm giác như hắn đang đợi câu trả lời của nàng. Sau khi suy nghĩ, nàng khẽ đáp: “Ta đi vài ngày, em và Thụy Lân trông nhà, buổi sáng mở cửa bán hàng là được”.
Nghe thấy nàng nói chỉ đi vài ngày, Thụy Phương mím môi không nói gì nữa, bà chủ Thu trước nay chưa bao giờ lừa nó. Cô bé cũng biết nấu ăn, các món trong cửa hàng mấy ngày này cô bé đều có thể làm, đợi bà chủ Thu quay về, nhất định sẽ rất vui. Thụy Lân lại vô cùng lo âu, cậu ta an ủi con lừa xong đi ra, nhìn Vệ Minh bằng ánh mắt đầy thăm dò, cậu ta có dự cảm, nam nhân này nhất định sẽ đưa bà chủ Thu đi, hủy hoại cuộc sống ổn định mà bao lâu nay hai anh em cậu ta mong đợi.
Đối với câu trả lời của Thanh Thu, người không vừa ý nhất lại là Vệ Minh, đi vài ngày? Lẽ nào nàng còn muốn quay lại? Nghe Thanh Thư nói trong tiểu trấn có người tới cầu hôn nàng, còn có cả một nam tử góa vợ rất thương Thanh Thu. Vệ Minh khẽ nhắm mắt lại, che đi cái nhìn sắc lẹm, hắn muốn mọi người ở đây biết rằng, Thanh Thu không phải là quả phụ, phu quân của nàng chưa chết, cả đời này nàng không có khả năng gả cho người khác.
Tiểu Tứ ca nhà bên cạnh ra ngoài làm công vẫn chưa quay lại, Thanh Thu đành sang cáo biệt mẹ và vợ Tiểu Tứ, nhờ họ quan tâm đến cửa tiệm. Chỉ có Thụy Lân và Thụy Phương là khiến nàng không yên tâm nhất, chúng là người tốt, từng giúp nàng rất nhiều. Vệ Minh sai người để lại rất nhiều ngân lượng, nói là muốn cảm tạ khiến mẹ con nhà kia vui mừng khôn siết, không ngờ Thanh Thu lại có lai lịch như thế.
Thanh Thư đã chuẩn bị xong kiệu, đợi nàng ở ngoài cửa. Không hiểu có phải cho rằng thế tử vừa đến là nàng sẽ không hề do dự mà theo về không? Thanh Thu cắn môi, mặc dù đã dặn anh em Thụy Lân trông nhà, nhưng nàng vẫn chưa có quyết định cuối cùng. Rốt cuộc là chỉ đi vài ngày, hay sẽ không quay lại nữa? Chỉ sợ giằng co một hồi, nàng lại thuận theo ý của thế tử mà thôi.
Thanh Thu quay người nhìn lại phía sau, ánh mắt Vệ Minh cũng dịu dàng hơn, bốn mắt giao nhau, trái tim nàng mềm nhũn. Thứ mà nàng ngày đêm mong chờ chẳng phải là cảm giác thấu hiểu ăn ý tới mức này ư, thiên hạ dù có rộng lớn nhưng không có hắn, thì đi đâu cũng giống như lưu lạc.
Nàng nhẹ nhàng buông rèm, Vệ Minh quay người lên ngựa, khí thế hùng hậu như lúc đến, đem theo cả đội người ngựa rời khỏi trấn Vân Thủy. Khi đi qua nhà họ Hồng, hắn nhìn thấy bóng dáng một nam tử hồn xiêu phách lạc, ngẩn ngơ nhìn chiếc kiệu đi ngang cửa nhà mình, Vệ Minh đoán đây chính là nam nhân góa vợ từng tới cầu hôn Thanh Thu mà Thanh Thư nhắc tới, không kìm được bất giác lắc đầu, người như vậy sao có thể lọt vào mắt nàng chứ.
Thanh Thu ngồi trên chiếc kiệu nhỏ đi vào thành Vân Châu, tới thẳng Ngọc Lâm uyển. Vệ Minh cầm tay nàng không rời, dẫn nàng tới Lãnh Hương các, đáng tiếc trong uyển này chỗ nào cũng đẹp, mà nàng chưa kịp nhìn rõ đã bị kéo đi.
Lãnh Hương các là căn phòng mà hắn vẫn thường ở mỗi khi tới thành Vân Châu, cơ thể mệt mỏi, Vệ Minh chỉ kịp tắm rửa qua loa, rồi kéo Thanh Thu ngã xuống giường, ôm chặt lấy eo nàng mà nói: “Ngủ với ta một lúc”.
Sau đó thì chìm sâu vào giấc ngủ.
Còn chưa tới giờ Ngọ, mặt trời vẫn lên cao, Thanh Thu sao có thể ngủ được, đợi Vệ Minh ngủ say rồi nàng bèn ngồi dậy. Bên ngoài Lãnh Hương các có một đội tùy tùng đứng canh, Thanh Thu có phần kinh ngạc, đám tùy tùng không rời thế tử nửa bước này quả thật rất trung thành, họ còn thận trọng hơn gấp trăm nghìn lần khi còn ở phủ. Thấy Thanh Thu đi ra, có hai người tự động đi theo nàng, dường như đã nhận lệnh của chủ nhân từ lâu.
Ngọc Lâm uyển này đẹp hơn phủ thế tử trong kinh thành nhiều, ở đây trăm hoa đang đua nở, có hòn non bộ có hồ nước, khiến người ta có thể quên đi mọi ưu phiền. Đám a hoàn người hầu trong uyển đều biết rõ mọi chuyện, không ai là không cung kính hành lễ với nàng. Người đi đầu chính là Thanh Thư, nói là đã chuẩn bị cơm trưa cho nàng, ngoài ra còn chuẩn bị cho nàng rất nhiều y phục cũng như đồ dùng cá nhân, mời nàng đi xem xem có hợp ý không, ông chỉ sợ có chỗ nào hầu hạ chưa được chu đáo.
Phạm Thủ Quân sau khi nhận được tin thế tử quay lại Vân Châu, đang ăn cơm trưa cũng vội vàng bỏ món ăn mình yêu thích nhất xuống, đi ngay tới Ngọc Lâm uyển. Ông đến cửa rồi, lại gặp Ngô thái thú, không kịp lau mồ hôi trên mặt, chắp tay hành lễ, “Ngô thái thú đến thật sớm”.
Ngược lại với vẻ bề ngoài nhếch nhác của Phạm Thủ Quân, Ngô thái thú lại trông rất nhàn nhã, có một người đang quạt cho hắn ta, còn có người dâng trà mát, “Đâu có sớm, ta đến đây được nửa canh giờ rồi”.