Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341938

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1938 lượt.


Nhìn tình hình này có lẽ vẫn chưa được vào Phạm Thủ Quân cũng không cho người thông báo, thận trọng hỏi: “Vị trong đó tâm trạng không tốt, không muốn gặp chúng ta sao?”.
Mặc dù không nhiều người biết thân phận của Vệ Minh, nhưng trước kia hắn dùng quân sĩ của thủ thành để đi tìm Thanh Thu, nên Phạm Thủ Quân và Ngô thái thú mới biết thân phận của hắn. Không tìm thấy người thế tử muốn tìm, họ rất bất an, sợ vì chuyện này mà lỡ mất tiền đồ. Không ngờ thế tử lại năm lần bảy lượt quay về Vân Châu, mở rộng các ngành nghề buôn bán, cứ như định đóng đô ở đây luôn vậy.
Tục ngữ nói dựa vào cây cao bóng mát, thế tử Vệ Minh là tâm phúc, sủng thần bên cạnh hoàng thượng, một câu của hắn bằng cả mười năm họ cố gắng. Người ta làm quan ai cũng vì chữ “tài”, quan vận hanh thông “tài” tự khắc đến, mỗi lần Vệ Minh tới Vân Châu, tâm trạng thay đổi khôn lường, thường mấy ngày liền cũng chẳng tiếp ai, lần này lại thế.
Đến cửa Ngọc Lâm uyển họ cũng chẳng được vào, người bên trong nói thế tử mấy hôm nay hơi mệt đang nghỉ ngơi, không gặp bất kỳ ai. Hai người họ cùng ôm một suy nghĩ, dù phải đứng đợi trước cửa nhà thế tử cả đời, cũng không cho kẻ khác tranh mất cơ hội vào trước.
“Nghe nói thế tử đại nhân lần này đến đây, còn mang theo một nữ tử, giờ lại không chịu tiếp khách, lẽ nào ở trong đó…” Hai người quay sang nhìn nhau, cùng nở nụ cười mờ ám, thế tử vì tìm nử tử mới đến thành Vân Châu, sao bọn họ lại không tìm cho hắn thêm vài người khác chứ?
Mặt trời bắt đầu lặn, Thanh Thu đã dạo khắp một lượt quanh Ngọc Lâm uyển, chắc giờ này thế tử sắp dậy, nàng bèn quay về. Thanh Thư sai a hoàn mang thực đơn đến cho nàng chọn, việc này khiến Thanh Thu nhớ lại những ngày sống ở phủ thế tử, ở đây và ở đó chẳng có gì khác nhau, nàng lại trở về làm nữ nhân của thế tử.
Nàng cầm thực đơn quay về phòng, trong giường buông rèm tối om, Thanh Thu rón rén đi lên phía trước xem thế tử còn ngủ không, thì nghe thấy giọng nói cất lên: “Nàng đi đâu thế?”.
Nàng giật nảy mình, giờ mới biết hắn đã tỉnh, bèn đặt thực đơn lên bàn, lười nhác đáp: “Giờ là ban ngày nên không ngủ được, thiếp ra ngoài đi dạo”.
Vệ Minh dịu giọng, rồi hỏi: “Tại sao không nói với ta một tiếng?”.
Thanh Thu cười ngất, “Chàng đang ngủ say, thiếp nói thế nào? Hơn nữa có người đi theo thiếp, sau khi chàng dậy sẽ biết thôi”.
Hắn rầu rĩ đáp: “Sau khi tỉnh dậy không thấy nàng, ta tưởng nàng lại bỏ đi rồi”.
Thanh Thu che miệng cười, thế tử lúc nào cũng tỏ ra điềm đạm bình tĩnh, mấy khi ai oán như thế, không nhịn được cười nàng nói: “Sao có thể thế, đây không phải phủ thế tử…”.
Nói xong lại thấy không ổn, nếu đây là phủ thế tử thì nàng sẽ bỏ đi ư?
Vệ Minh khẽ nhíu mày, dù phủ thế tử có không tốt nghìn lần không tốt vạn lần, nhưng ở đó còn có hắn, lẽ nào đến hắn mà nàng cũng không lưu luyến ư? Vệ Minh vén rèm bước ra, đuôi áo dài quét đất, mái tóc đen thả trước ngực, trong trời chiều khiến người ta có cảm giác áp bức. Cổ họng Thanh Thu khô khốc, hai mắt nhắm hờ không nhìn hắn: “Không biết bữa tối nay thế tử muốn dùng gì?”.
Vệ Minh đi đến bên nàng, tới rất gần mới dừng lại: “Nàng nói xem?”.
Nàng cầm tờ thực đơn lên, giơ ra trước mặt hắn, chặn ánh mắt nóng bỏng như lửa kia lại, run rẩy nói: “Chàng xem có món nào hợp khẩu vị không?”.
Một tờ giấy sao có thể ngăn được nhiệt tình trong người Vệ Minh, ngay lập tức nó bị giật đi, khuôn mặt anh tuấn của hắn hiện lên vẻ nghịch ngợm: “Rất hợp khẩu vị của ta, không cần xem”.
Thanh Thu đón nhận nụ hôn cuồng nhiệt, bao tâm sự không cần thiết cùng những bất an biến mất không chút dấu tích, rõ ràng như muốn được đắm chìm trong niềm vui này mãi không dứt. Nụ hôn dài kết thúc, mắt Thanh Thu ươn ướt, nàng muốn ngẩng lên để nước mắt chảy ngược vào trong, nhưng lại bị hắn giữ chặt trong ngực, nên đành để mặc nước mắt chảy thấm vào áo hắn.
Vệ Minh chỉ cảm thấy ngực mình nóng ran, hắn bất giác thở dài: “Ta nhớ người bị bỏ rơi là ta mà, nàng còn khóc gì?”.
“Khi không thấy nàng, ta đã đi khắp nơi tìm nàng, ta tưởng nàng tin lời của chủ nhân Thiên phủ, không đợi ta về đã đi theo hắn.” Nhắc đến Thiên phủ, ánh mắt hắn có chút lạnh lùng.
“Thiếp đâu có.” Nàng sụt sịt, bản thân không phải vì tin lời của Ninh Tư Bình, thực ra tối đó ở Đông Hoàng Lâm, thế tử căn bản chẳng có hành động nào thất thố cả. Khang Tùng Nhị nửa đêm tự ý vào lều của nam nhân, sau khi bị người ta đưa về, nếu nhất định nói giữa thế tử và nàng ta có gì đó thì cũng thật oan uổng cho hắn.
Cuối cùng Vệ Minh vẫn hỏi: “Sau đó ta biết nàng không đi theo hắn, tại sao không chịu đợi ta?”.
Tâm sự của nử tữ đôi khi ngay đến bản thân họ cũng không nói rõ được, nàng ấm ức đáp: “Hoàng thượng muốn ban hôn cho chàng, thiếp ở lại còn có ý nghĩa gì”.
“Hoàng thượng ban hôn rồi.”
Hơi thở của Thanh Thu như nghẹn lại, nàng sớm đã muốn hỏi gần đây hắn sống thế nào, tiểu thư họ Khang kia có phải đã trở thành nữ nhân của phủ thế tử rồi không, nhưng bản thân lại không dám. Nàng không hỏi Thanh Thư, cũng không hỏi mấy tên tùy tùng kia.
Khi vào Ngọc Lâm uy