Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341936

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1936 lượt.

. Vẻ mặt nàng ta đầy lo lắng, đứng bên ngoài không dám bước lên, một lúc lâu sau mới để a hoàn theo hầu mình tới gõ cửa, để nô bộc vào thông báo. Không lâu sau, một nữ tử tầm ba mươi tuổi bước ra, trông rất nhanh nhẹn, cười ngọt ngào mời nàng ta vào trong, vừa đi vừa nói: “Biết là thiếu phu nhân của Trần gia tới, cô nương đang đợi ở bên đình hóng mát, còn cho người dâng trà lạnh và điểm tâm để đợi”.
Cô nương? Ý muốn nói tới bà chủ Thu sao, Nhị Xảo cũng chỉ là muốn thử vận may, xem xem quý nhân nhà này có cho nàng ta gặp bà chủ Thu không? Phép tắc ở đây nhiều, Nhị Xảo cúi đầu không dám nhìn ngó lung tung, a hoàn theo hầu bị giữ lại ở cửa thứ hai, nên bên cạnh nàng ta không có ai quen. Càng đi sâu vào trong, cảnh đẹp hoa tươi đều không lọt nổi vào mắt, ngược lại còn có chút khiến Nhị Xảo thất thần.
Đi một lúc lâu, đại nương đó mới đưa nàng ta tới bên hồ, lá sen xanh mướt trải rộng khắp mặt hồ tỏa ra một mùi thơm dịu nhẹ, khiến tinh thần sảng khoái giữa tiết trời oi bức.
Đình hóng mát bên hồ vọng ra tiếng đàn nghe rất vui tai, có người đang ôm đàn ngồi giữa đình, đại nương mang Nhị Xảo tới đây dừng lại nhường đường: “Thiếu phu nhân Trần gia, cô nương đang ở trong đình, thiếu phu nhân tự qua đó nhé”.
“Ừm được, đa tạ.” Nhị Xảo nói khẽ, rồi đi về phía đình, bậc thềm trắng sạch như ngọc, khi nàng ta bước lên, tự nhiên lại có chút do dự, đến bậc thang cuối cùng, Thanh Thu đã dừng đàn, đứng dậy đón nàng ta.
Mái tóc dài của nàng không vấn lên nữa, mà buông xõa trên vai, bộ váy trắng như ánh trăng mà nàng đang mặc không biết được làm từ chất liệu gì, mềm mại rủ xuống, khẽ phấp phới theo từng động tác của chủ nhân.
Đây chẳng phải bà chủ Thu bán đậu phụ ở trấn Vân Thủy ư? Trong lòng Nhị Xảo bất giác thấy ngưỡng mộ, quả nhiên là người đẹp vì lụa, bà chủ Thu như trở thành một người khác, thiên kim tiểu thư khuê các gì gì đó chưa chắc đã đẹp bằng nàng.
“Nhị Xảo, sao cô lại tới đây, đã ăn cơm chưa?”
Việc Nhị Xảo tới thăm,Thanh Thu ít nhiều cũng thấy vui, ở thành Vân Châu này nàng chỉ quen mỗi Nhị Xảo, gần đây không được về trấn Vân Thủy, cũng không biết mọi người có khỏe không, ngay lập tức kéo tay nàng ta thăm hỏi.
Cảm giác e dè vừa rồi của Nhị Xảo lập tức bị sự nhiệt tình của nàng đá bay, Nhị Xảo cười đáp: “Bà chủ Thu… ta nghe họ gọi cô là Thanh Thu cô nương, vậy ta nên gọi bà chủ là gì đây?”.
Đúng là nàng ta có chút hoang mang, bà chủ Thu ban đầu tự xưng là quả phụ, luôn ăn vận trang điểm như một góa phụ, giờ lại ăn vận như khuê nữ chưa xuất giá, gọi thế nào đây.
“Thế nào cũng được, bà chủ Thu là ta, Thanh Thu cũng là ta, đều giống nhau cả thôi.”
Mấy a hoàn mang điểm tâm tới, món nước quả chua ngọt dầm đá bào khiến người ta thật dễ chịu, Thanh Thu sai người lấy cho Nhị Xảo một bát: “Nào nếm thử đi, đây là nước mơ ta vừa làm, mấy ngày nay nắng nóng, ăn chẳng thấy ngon, chỉ uống nước này mới dễ chịu đôi chút”.
Mấy a hoàn kia làm xong việc lập tức lặng lẽ lui ra, Nhị Xảo nhìn cảnh đó nhớ đến bộ dạng hồi đầu khi Thanh Thu vừa tới tiểu trấn, khi ấy thật không nhận ra lai lịch của nàng lại thế này. Khi đó nàng trông thật nhếch nhác, ngã ngấtdưới tuyết lạnh, là Tiểu Tứ ca đã cứu nàng, nên nàng mới ở lại tiểu trấn, tại sao bà chủ Thu lại xuất hiện ở đó chứ?
“Bà chủ Thu, sao cô lại tới trấn Vân Thủy bán đậu phụ? Ngay từ đầu ta đã nhận thấy cô không phải người bình thường.”
Thanh Thu mỉm cười, làm gì có ai thần thông quảng đại thế, chỉ là Nhị Xảo quá xem trọng nàng nếu nói không bình thường, thực ra nên nói là thế tử không bình thường.
“Đâu có, chỉ là biết làm một hai món ăn mà thôi.” Đây là lời nói thật, nàng chẳng có sở trường nào khác.
Nhị Xảo cuối cùng không kìm được bèn hỏi dò: “Thân phận chủ nhân của Ngọc Lâm uyển này rốt cuộc là thế nào?”.
Thực ra Nhị Xảo muốn hỏi Thanh Thu, nam nhân đứng sau nàng là ai?
Thanh Thu thoáng trầm ngâm, nàng không hiểu thân phận của thế tử có gì đáng phải bảo mật, nhưng nàng nhận thấy đám a hoàn nô bộc trong phủ này, rất ít người biết thân phận thật của Vệ Minh, nên nghĩ một lát bèn đáp: “Có chút công danh trong kinh thành”.
“Làm quan, thì ra bà chủ Thu là phu nhân của quan gia. Vậy cô sắp đi cùng ngài ấy sao?”
“Phu nhân quan gia? Sai rồi, thực ra ta chỉ là một trù nương của nhà người ta thôi.”
Thanh Thu uống nước mơ, phát hiện chỉ có một lúc mà đá đã tan hết, miệng nàng chua, đâu chỉ miệng chua, đến lời nói ra cũng chua.
Nhị Xảo nghe nàng nói xong càng hoang mang, đúng là, tay nghề của Thanh Thu không ai phủ nhận nhưng quý nhân trong kinh thành sao lại vì một đầu bếp mà phải tìm tới tận đây? Lẽ nào vị quý nhân kia quyết chỉ ăn những món của Thanh Thu làm ư?
Thời gian này, trong trấn Vân Thủy lời đồn đại nào cũng có, nhiều nhất là nói về Thanh Thu là tiểu thiếp của quý nhân trong kinh thành bỏ trốn, giờ bị bắt về. Ngoài ra còn nói Thanh Thu không thủ tiết, không chịu ở nhà, lại còn tới đây mở phường đậu phụ. Nàng nói mình là quả phụ, thực ra trong lòng độc ác rủa phu quân của mình chết sớm.
Thanh Thu nghe xong cười gượng,