Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341935
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1935 lượt.
trong lòng nàng có rất nhiều nỗi khổ, nhưng không có cách nào nói ra được. Mấy hôm trước còn chiến tranh lạnh với thế tử chỉ vì thái thú của thành Vân Châu mang nữ tử tới tặng hắn. Không phải Thanh Thu không muốn chung sống vui vẻ hòa bình với Vệ Minh, mặc dù hắn không giữ lại những cô nương đó, nhưng Thanh Thu một khi phải đối mặt với chuyện này thường khó chịu, đến nỗi mụ mẫm cả đầu óc, a hoàn trong phòng nàng không dùng, chỉ dùng một đại nương.
“Đúng rồi bà chủ Thu, đây là lão phu nhân bảo ta mang tới, khi ấy nhà chúng tôi đắc tội với cô, mong cô đừng để bụng.” Nói rồi Nhị Xảo lấy từ ống tay áo ra một chiếc hộp, dâng lên bằng hai tay.
Thanh Thu kinh ngạc, nàng đón lấy chiếc hộp, thấy hơi nặng, chiếc hộp được làm bằng gỗ tử đàn. Mở ra, bên trong là một hạt trân châu sáng lấp lánh, nhìn vẻ mặt Nhị Xảo, nàng hiểu, có lẽ Trần gia vì chuyện xảy ra vào hôm mừng thọ lão phu nhân, nên mang quà tặng mình. Nàng cười lắc đầu: “Là Trần lão gia bảo cô mang tới phải không, ta không nhận được”.
Nhị Xảo lập tức đứng lập, “Xin bà chủ Thu hãy nhận lấy, nếu không khi về ta biết phải ăn nói ra sao”.
“Vô duyên vô cớ, nhận quà thế này sao được, cầm về đi.”
“Nhưng lần trước… lần trước chuyện xảy ra ở Trần gia khiến cô bỏ đi chẳng vui vẻ gì, ta còn nợ cô nửa số bạc cũng chưa có dịp để trả, bà chủ Thu xin hãy nhận lấy.”
“Không sao, chẳng ai trách nhà cô cả, có phải chuyện gì ghê gớm đâu, lão phu nhân là thích tài nghệ của ta, đừng để tâm quá.”
Nhị Xảo lại đẩy lại, cha chồng của nàng ta thấy đến người được quan viên đối xử thận trọng như quản gia Thanh Thư mà còn phải quỳ xuống cầu xin nàng, trực giác mách bảo ông rằng chủ nhân của Thanh Thư chắc chắn vô cùng cao quý. Có lẽ mấy vị đại nhân đều là vì nể mặt vị quý nhân này nên mới chiếu cố đến ông. Trước khi đi Trần lão gia còn đặc biệt dặn dò Nhị Xảo nhất định phải tặng được món quà này.
Được cha chồng coi trọng như thế, Nhị Xảo cảm thấy mở mày mở mặt vài phần, nhưng một hạt châu đến bản thân nàng ta cũng chưa từng nghe nói, tại sao Thanh Thu chỉ nhìn qua đã không nhận? Nếu nàng ta không làm được việc này, thì quay về phải ăn nói thế nào đây?
Nhị Xảo tiếp tục khuyên: “Bà chủ Thu sau này chắc sẽ không ở đây, tốt xấu gì ta và cô cũng từng quen biết, coi như giữ lại làm kỷ niệm đi”.
“Cái gì kỷ niệm?” Giọng một nam nhân vang lên, Vệ Minh đứng ở bậc thềm, hắn đi thật chậm giống như có tâm sự.
Thanh Thu đi tới đón: “Người nói đi hái hoa sen, sao giờ đã về rồi”.
Trước mặt người khác nàng lược bớt hai từ “thế tử”, kẻ hầu người hạ khắp Ngọc Lâm uyển này đều không biết thân phận thật sự của chủ nhân.
Vệ Minh mỉm cười, lấy một túi giấy trong người ra, bên trong là những cánh hoa màu hồng tươi tắn, Thanh Thu vội đón lấy. Ánh mắt Vệ Minh dừng lại trên người Nhị Xảo, sau đó liếc đến chiếc hộp trên bàn. Hắn cầm lên xem, điềm đạm hỏi: “Ngươi là con dâu của Trần gia?”.
Không biết tại sao, Nhị Xảo cảm thấy chân mình mềm nhũn, đến dũng khí nhìn Vệ Minh cũng không có, cúi đầu đáp: “Vâng”.
“Dù sao thịnh tình của người khác cũng khó từ chối, nàng nhận đi.” Vệ Minh nhanh chóng giúp họ quyết định, quay sang nói với Thanh Thu: “Mấy hôm nay tinh thần nàng không tốt, ăn cơm xong đều ngủ, sao hôm nay còn chưa đi ngủ?”.
Nhị Xảo nghe vậy liền vội vàng cáo từ, hôm nay coi như nhiệm vụ tặng quà đã hoàn thành, còn được thấy dung nhan của quý nhân, mặc dù vị quý nhân này ít nói lại khiến người ta sợ, nhưng tướng mạo thật sự rất anh tuấn.
Thanh Thu không giữ kịp, nàng còn chưa hỏi hôm đó sau khi mình đi rồi, người của Trần gia có làm khó Nhị Xảo không, dù sao chuyện ngày hôm ấy cũng là vì Nhị Xảo nhờ nàng tới giúp.
“Bên hồ cũng chẳng mát hơn bao nhiêu, tại sao không tiếp cô ta trong phòng, ở đó tốt xấu gì cũng có nước đá bên cạnh, đỡ nóng bức hơn nhiều.”
“Lười chẳng muốn…” Nàng khẽ vươn vai, nhớ tới những lời Nhị Xảo nói, đột nhiên nổi hứng muốn hỏi hắn tại sao lại giấu thân phận của mình ở đây. Vệ Minh do dự hồi lâu rồi đáp: “Cũng chẳng có gì, không làm thế thì sao được yên tĩnh”.
Gió thổi bên hồ, khiến vạt áo ngoài của Vệ Minh tung bay, Thanh Thu đột nhiên nhìn thấy vết máu dính trên đùi Vệ Minh, chẳng trách khi hắn bước vào đình trông rất chậm chạp, chắc hắn đi lại khó khăn. Nhưng tối qua trong phòng khi hai người quấn quýt bên nhau đùi hắn vẫn bình thường, lẽ nào… Nàng định hỏi, nhưng miệng mấp máy vẫn không nói ra lời, để mặc màu đỏ nhức nhối đó ùa vào mắt, cuối cùng bất tỉnh.
Hỷ Sự Thành Đôi
Ngọc Lâm uyển trong bóng đêm tĩnh lặng như một bức họa, chỗ nào cũng được dát bởi ánh trăng lung linh, thỉnh thoảng tiếng côn trùng lại vang lên, những khóm hoa vương vất mùi thơm đang cúi đầu bên con đường nhỏ lát đá, lặng lẽ tỏa hương.
Trong thời gian ngắn nhất Lãnh Hương các được bài trí mới hoàn toàn, đôi nến hỷ long phượng được đốt lên, rèm trướng trước kia đều là màu nhạt thì nay được thay bằng một màu đỏ rực, nhìn đâu cũng thấy không khí của hỷ sự. Thanh Thu ngẩn ngơ ngồi