Tặng Ngươi Một Đóa Hoa Diên Vĩ
Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341928
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1928 lượt.
ày nàng sinh con gái, tình hình sẽ càng thảm. Nghĩ đến nhị phu nhân trong phủ quận vương, cả tiểu quận chúa nữa, nếu con nàng vừa được sinh ra đã bị người ta mang đi, thì nàng sẽ chết mất.
Đến nay Thanh Thu vẫn chần chừ mãi, thực ra là sự giày vò, trước nay nàng chưa từng quên, có thai rồi vui hay buồn không còn do mình nữa, ốm nghén ư? Đa phần đều do những u uất trong lòng mà ra cả.
Tiểu Liên vẫn đang chỉ huy đám nô tài sắp xếp hành lý của Tống công tử và tiểu thư. Đây là lần đầu tiên tiểu thư xa nhà, đồ mang theo người khá nhiều, đồ ăn đồ dùng thứ nào cũng phải cẩn thận nhẹ nhàng, cô bé phải lo lắng, sắp xếp ổn thỏa mới yên tâm.
Vốn tưởng ở Vân Châu dù tốt tới đâu cũng không sánh được với kinh thành, ai ngờ Ngọc Lâm uyển lại đẹp như thế. Khi vào hoa cỏ cây cối hòn non bộ hồ nước, không thứ nào không khiến người ta vui vẻ quên cả âu sầu. Nghe ý của tiểu thư thì họ sẽ ở lại đây lâu, vì vậy Tiểu Liên cũng chưa vội tới gặp Thanh Thu cô nương.
Đợi đồ đạc sắp xếp xong, nô bộc lui ra phòng ngoài, nhìn cách bố trí giống như ở Tống phủ và lư hương đang tỏa khói, Tiểu Liên mới hài lòng thở phào nhẹ nhõm. Cô bé quay người đi ra, nhưng lại ngửi thấy một thứ mùi ngọt ngào giống như mật hoa, ngay sau đó liền cảm thấy mơ hồ, hương hoa ở Ngọc Lâm uyển thật vô cùng kỳ lạ…
Đường Về Phong Ba
Cơm tối được dùng ở Lưu Vân hiên, hoàng hôn đã dần buông, khi những ngôi sao xuất hiện nhiều hơn trên nền trời, bữa tiệc rượu tẩy trần cho phu thê Tống Củng mới bắt đầu.
Theo thông thường, Thanh Thu không ăn được những đồ quá dầu mỡ, nàng cảm thấy tinh thần rất tốt, bèn ngồi bên cạnh, nhìn Tiểu Liên ân cần hầu rượu và đồ ăn cho ba người ngồi ở bàn, bất giác phì cười: “Không phải chứ, mới qua nửa năm thôi mà, Tiểu Liên đã trưởng thành hơn trước rất nhiều”.
Tiểu Liên đang cười rất tươi gắp thức ăn cho tiểu thư nhà mình, nghe vậy động tác bỗng khựng như xấu hổ vậy, cúi đầu xuống.
Vê Minh ngừng ăn, cũng quay sang liếc nhìn Tiểu Liên một cái, trước kia ở phủ thế tử, chủ tớ Huống Linh Ngọc ít khi xuất hiện, nên hắn chẳng có nhiều ấn tượng với a hoàn này. Ngay sau đó quay sang Thanh Thu, hỏi lần nữa: “Nàng thật sự không ăn gì sao?”.
Vệ Minh từ trước đến giờ vẫn ngồi bên cạnh Thanh Thu, khi Tiểu Liên lấy đồ ra, hắn nhìn thấy rất rõ, đó là một chiếc hộp màu đỏ sẫm khá nhỏ, được làm cực kỳ tinh xảo, giống hộp trang sức bình thưòng chẳng thể là hung khí, nên không lên tiếng.
Khi cô bé mở nắp, một mùi hương kỳ lạ bay ra, mặt hắn biến sắc, Vệ Minh lập tức đứng dậy ôm Thanh Thu giật lùi về phía sau, đồng thời phất tay áo, một chiếc ám tiễn bắn về phía Tiểu Liên, giọng sắc lạnh: “Người đâu, bắt cô ta lại!”.
Sự việc xảy ra quá đột ngột, Thanh Thu đầu óc mơ màng được hắn đưa ra khỏi Lưu Vân hiên, chỉ nghe thấy tiếng bàn ghế đổ rầm rầm vọng ra từ trong phòng, còn cả tiếng thét kinh hoàng của Tống Củng và Huống Linh Ngọc. Đám thị vệ trong Ngọc Lâm uyển vội vàng chạy đến, chặn Tiểu Liên đang lao ra khỏi phòng đuổi theo thế tử lại. Thanh Thu run rẩy dựa vào người hắn, còn chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra đã thấy cơ thể trượt xuống, sắc mặt Vệ Minh trắng bệch đến mức không còn sức để đứng vững, hai người từ từ ngã ra đất.
“Thế tử!” Thanh Thu kêu lên, lúc này mới phát hiện giọng mình khản đặc, không thể hét lên được nữa.
“Không sao, đừng sợ, đừng sợ.” Vệ Minh cố cười an ủi nàng, không màng tới việc mình đang ngồi bệt dưới đất. Hắn cầm lấy cổ tay Thanh Thu giúp nàng kiểm tra, hoàn toàn không có gì phải lo lắng, lúc ấy hắn mới yên tâm. Thanh Thư đã kịp thời cùng đám tùy tùng thân cận của Vệ Minh chạy tới đỡ hai người lên. Thanh Thu căng thẳng nhìn hắn, nhưng không nhận ra là hắn bị thương hay không.
Vệ Minh đã trúng độc, thứ độc trong chiếc hộp kia rõ ràng là nhằm vào hắn, nếu không vì sao Thanh Thu bình yên còn hắn lại trúng độc. Vừa rồi mặc dù phát hiện ra sớm không hít quá nhiều, nhưng loại độc này quả thực rất lợi hại, Vệ Minh không dám bảo đảm mình có cách ép được nó ra hay không.
Lúc này đám thị vệ tới càng lúc càng đông, nhưng lại không làm gì được Tiểu Liên. Tống Củng đỡ Huống Linh Ngọc lùi ra khỏi phòng, hai bên gặp nhau, Vệ Minh liền bắt mạch cho hai người đó, quả nhiên, họ không trúng độc, xem ra loại độc này chỉ có tác dụng với những người có võ công.
Tiểu Liên lúc này vẫn đang giao đấu với đám thị vệ, mỗi lần vung tay là ám khí bay ra, sau đó cả đám người ngã xuống, thị vệ cậy người đông lại xông lên, nhưng không làm gì được cô ta. Những thuộc hạ thân tín của Vệ Minh không xông lên, họ cầm đuốc đứng xung quanh, bảo vệ trước mặt bốn người.
Tiêu Liên thấy hôm nay không thể đạt được mục đích, liền vung tay, ám khí bay qua, đám người phía trước mặt ngã xuống, khiến những người còn lại lần lượt lùi về phía sau. Cô ta bay người lên trên một thân cây lớn trong vườn, đưa tay khẽ xoa mặt, để lộ khuôn mặt thật của mình, cao giọng gọi: “Thanh Thu cô nương còn nhận ra ta không?”.
Thanh Thu mượn ánh đèn nhìn về phía ấy, trong lò