Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341929
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1929 lượt.
tay ra, Huống Linh Ngọc thất kinh kêu lên: “Một tháng?”.
Nàng gật đầu, đại nương hầu hạ nàng phía sau cười đáp: “Phu nhân thế này đã đỡ hơn nhiều rồi đấy, mới đầu còn kinh khủng hơn cơ, nữ tử đang mang thai nghén là chuyện bình thường”.
Mở miệng là “phu nhân”, Thanh Thu đến giờ vẫn chưa quen.
Linh Ngọc sợ hãi hỏi: “Bình thường ư?”.
“Đúng thế, còn có những người nghén tới tận khi sinh con, khổ sở lắm.”
Thanh Thu thấy sắc mặt Linh Ngọc trắng nhợt, vội vàng nói: “Phạm nương tử, bà đừng dọa Linh Ngọc tiểu thư, không đúng, phải gọi là thiếu phu nhân rồi”.
Phạm nương tử vội đổi cách xưng hô: “Thiếu phu nhân đừng sợ, nghén cùng lắm chỉ một, hai tháng thôi. Đợi thai nhi ổn định sẽ khỏe lại, có nhiều nữ tử khi mang thai không nghén, có người thích ăn đồ chua, người thích ăn đồ ngọt, còn có người thích ăn…”.
Nói tới đây bà ta dừng lại, không nhịn được cười nói tiếp: “Thích ăn đậu phụ thối!”.
Một câu nói mà khiến mọi người trong phòng đều phá lên cười, Thụy Phương mở to mắt, không hiểu, hỏi: “Đậu phụ thối là gì ạ?”.
“Thật uổng công cháu theo ta bán đậu phụ, đến cái đấy cũng không biết.” Đậu phụ ở phường đậu phụ làm không nhiều, hằng ngày chỉ làm đủ bán cho người trong trấn Vân Thủy. Dù là bán thừa, cũng được Thanh Thu đem nấu thành các món, Thụy Phương ăn đậu phụ nhiều, không hiểu đậu phụ thối sao có thể ngon được.
Nói chuyện hồi lâu, tinh thần của Thanh Thu khá hơn, liền cao hứng tấu một khúc, thỏa mãn mong ước của Huống Linh Ngọc, nàng ta thở dài: “Thanh Thu đàn hay thật, cũng may có tẩu, nếu không muội chẳng biết thỉnh giáo ai cả. Đúng rồi, không biết tẩu nghe nói chưa, tay của Tuyết Chỉ đại gia bị thương rất nặng, bây giờ không thể chơi đàn được nữa”.
Có chuyện này ư? Thanh Thu trốn đến trấn Vân Thủy, hoàn toàn không biết những chuyện xảy ra ở bên ngoài. Tuyết Chỉ đại gia là đại gia thành danh, không thể chơi đàn sẽ khổ sở biết nhường nào, nàng không muốn nhắc lại chuyện cũ nhưng thân là đồng môn, cũng không thể vờ như thờ ơ, chỉ kinh ngạc hỏi: “Xảy ra chuyện gì, không phải nàng ta đã gả về Bắc Vu ư?”.
“Tình hình cụ thể muội không biết, thời gian ấy muội vừa thành thân, chỉ nghe nói thôi. Tẩu lại không ở…” Nàng ta nhìn nhìn đám Thụy Phương, hình như có chuyện gì đó không tiện nói trước mặt người khác.
Thụy Phương ngoan ngoãn nói: “Cháu đi tìm ca ca”.
Sớm biết phu thê Tống Củng đến đây không chỉ đơn giản là một chuyến viếng thăm. Thanh Thu khoát tay, ra hiệu cho Phạm nương tử và a hoàn trong phòng lui ra ngoài, nàng cúi đầu, tay cầm chén trà, đợi Huống Linh Ngọc nói.
Huống Linh Ngọc đang nghĩ xem nên mở lời thế nào, hồi trước Tết quận vương phi lấy hôn sự của nàng ta làm cái cớ, để hôn sự đang chuẩn bị ở phủ thế tử bị tạm hoãn lại, Thanh Thu bèn bỏ đi, vì việc này mà Linh Ngọc vẫn đang tự trách mình. Không ngờ biểu ca và Thanh Thu lại thành thân ở đây, điều này khiến nàng ta thấy nhẹ nhõm hơn, còn những lời quận vương phi dặn khi đến đây, dù thế nào nàng ta cũng khó nói ra được.
Huống Linh Ngọc nhìn Thanh Thu bằng ánh mắt bất an, nói: “Muội biết trước Tết biểu ca đã chuẩn bị thành thân cùng tẩu, sau đó vì chuyện của muội và Tống Củng mà… có phải vì vậy tẩu mới bỏ đi không?”.
Thanh Thu phì cười: “Căn bản chẳng liên quan gì tới muội cả, muội có thành thân hay không, quận vương phi… cũng không tác thành cho hôn sự của ta”.
“Không, không, cô mẫu giờ không còn kiên quyết phản đối như trước nữa, lần này bọn muội biết biểu ca và tẩu ở Vân Châu, là do cô mẫu nói. Người còn đặc biệt bảo muội đi, mặc dù chưa nói rõ, nhưng giọng điệu cũng nhẹ nhàng hơn nhiều.”
Có lẽ lần này Linh Ngọc tiểu thư tới để làm thuyết khách, Thanh Thu chỉ nghe nhưng không đáp. Không biết quận vương phi làm thế nào biết được Vệ Minh tìm thấy nàng, xem ra họ đã ở lại Vân Châu quá lâu, lâu tới mức những người trong kinh thành bắt đầu chú ý.
Chỉ nghe mấy lời mềm mỏng của Linh Ngọc, nàng không dám hiểu sai ý của nàng ta, quận vương phi cùng lắm vì không thắng được thế tử, nên mới tìm kế hoãn binh, đợi họ nơi lỏng phòng bị quay về, e rằng đó sẽ là cơn ác mộng.
Huống Linh Ngọc thấy vẻ mặt nàng vẫn điềm đạm, chỉ hận mình không biết nói, vội vàng đỡ lời: “Thanh Thu, tẩu hãy tin muội, cô mẫu thật sự có ý đó, giờ tẩu đã có thai, cô mẫu chắc chắn rất vui”.
“Sau đó thì sao? Thân phận của ta không xứng để đứng cạnh thế tử, dù sinh con trai thì quay về cũng chỉ có thể làm thiếp. Phải tận mắt chứng kiến thế tử đón chính thê về, ngày ngày đến thỉnh an chúc phúc. Haizz, Linh Ngọc tiểu thư, trước kia khi rời khỏi phủ thế tử, chính là ta không muốn sự việc phát triển tới mức ấy, việc đã thế này, dù có thai cũng chẳng thay đổi được gì.”
Miệng nàng nói như thế, nhưng trong lòng cũng vô cùng hoảng sợ, nàng thật sự có thể bình thản đối mặt với tất cả sao? Nếu nàng cố chấp không về, thế tử buông tay hồi kinh, nàng sẽ phải sống thế nào? Nhờ con mà mẹ được hưởng phú quý chuyện này không phải không có, nhưng Thanh Thu không muốn vì có con nên mới được chấp nhận, hơn nữa phú quý có thể tới đâu chứ?
Nếu sau n